Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Nỗi niềm riêng

Có lẽ mình chỉ có thể biết trên trang blog này mà thôi
đây là cái duy nhất thuộc về mình
mình thú thật hôm nay vào KST mình chẳng có gì vui vẻ cả
và nhất là cái tin Ho và Young hẹn hò nhau
nói thật, mình ko thích điều này tí nào
hoặc là có thể mình mong chờ 1 điều khác quá nhiều
nên đâm ra thất vọng thế này chăng?
nói thật cả ngày nay thật buồn làm sao, dù thế nào, mình cũng ko mong muốn mọi chuyện sẽ như thế
đúng là người tính ko bằng trời tính, mình ko nghĩ con người có thể vượt qua số phận
mình thích ss Young, cũng rât thích Ho, nhưng mình thấy, 2 người để đi đến một couple thật sự thì ở họ vẫn còn thiếu 1 cái gì đó, mình cảm thấy họ chẳng có gì hợp nhau cả
có nhưng hình ảnh vui vẻ bên nhau, nhưng nhìn họ vẫn giống 1 đôi bạn hơn là tình nhân
cái chủ nghĩa định kiến của mình lại dâng cao nữa rồi
may mà mình có trang blog này để bộc lộ hết nỗi niềm
chứ ko sẽ stress biết bao mà nói
mình luôn miệng nói rằng sẽ chúc họ hạnh phúc
nhưng thật lòng mình lại ko muốn thế
mình cảm thấy mình thật là ko giống ai, nhưng tự dưng có 1 tin thế này, khiến mình shock vô cùng, shock ko biết nói gì hơn
mong là thời gian trôi qua mình sẽ quên hết chuyện này
từ bây giờ mình chính thức lấy lại bình tĩnh, và xem họ thực sự như người dưng
chấm hết tại đây

Ko chỉ có thể, mình lại còn xem cái tin về DBSK, tự nhủ lòng là ko được mở vào rồi, thế rồi mình ko thể dừng tay lại được, nhấp vào xem
DBSK sẽ trở lại ư, nếu đó là sự thật, mình sẽ hạnh phúc biết bao, 2 năm trôi qua rồi, nếu họ thật sự trở lại bên nhau như ngày xưa, sao mình lại ko vui sướng cho được
thế rồi đọc cái tin xong mình lại muốn khóc nhiều hơn
trước khi đọc tin, mình đã biết chắc điều đó ko phải sự thật, nhưng bằng tất cả niềm hy vọng vủa mình, mình lại mò vào xem
một lần nữa lại buồn tràn trề, khi chính người đưa tin xác định, chẳng có nguồn gốc rõ ràng nào cả
có phải 1 lần nữa mình lại bị hẫng ko
khi mình kiềm chế bản thân quyết ko xem cái tin ấy, thì mình nhận ra rằng mình vẫn khao khát cái ngày DBSK sẽ trở về bên nhau biết bao
thế rồi ko kiềm lòng được đã vào xem, và lại 1 lần nữa bị dội gáo nước lạnh
ôi, cái ngày đó có lẽ ko bao giờ đến, hoặc có thể đó là kiếp sau
liệu kiếp sau mình có can đảm yêu thích 1 DBSK như thế ko
mình tư nhủ có lẽ mình sẽ ko yêu họ nữa, có lẽ mình sẽ phớt lờ họ, xem như chẳng biết họ là ai
nhưng rồi, mỗi khi bản nhạc của họ vang lên, mình lại ko thể từ bỏ được
bởi mình biết, mình đã thực sự yêu mến DBSK vô cùng
và có vẻ như kiếp này, hay kiếp sau đối với mình đã ko còn quan trọng
vì họ vẫn là DBSK mà mình yêu mến bằng tất cả trái tim
mình ko dám mong ngày họ tái ngộ, bởi bây giờ chính họ cũng ko thể liên lạc với nhau được nữa rồi, nhưng mình chỉ tha thiết mong mỏi rằng, họ sẽ mãi hướng về nhau
dù trái đất này đã trở nên quá chật chội cho cả 5 người, thì vẫn có 1 hành tinh bao la có thể chứ đựng được tất cả họ, đó là trái tim của người hâm mộ, trái tim của cass
mình ko dám nhận mình là cass, và thực tế mình cũng ko phải là cass, bởi tình yêu của mình so với cass thì ko thấm là bao, nhưng mình vẫn thấy hạnh phúc khi được ngắm lại những kỷ niệm của họ, và vô cùng buồn khi có một trục trặc nào đó xảy ra cho 1 trong 5 thành viên ấy
có thể điều đó một thời gian sẽ phôi pha, nhưng với mình, cảm giác được nhìn thấy cả 5 con người tỏa sáng là điều hạnh phúc nhất
bên nhau hay ko đã ko còn quan trọng, bởi họ đã thuộc về nhau, mãi mãi

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

Mỗi ngày trôi qua

Mỗi ngày trôi qua, có điều gì đọng lại trong chúng ta
có lẽ đó là cảm giác được yêu thương, tức giận, hay mong mỏi một ai đó chăng?
nói chung mỗi buổi sáng thức dậy, ta luôn nghĩ duy nhất một điều ngày hôm ấy ta sẽ làm gì
đầu tiên là công việc của chúng ta, rồi ngày hôm đó sẽ ăn gì, mấy giờ sẽ về nhà, về nhà rồi thì làm gì, có phải mang những công việc dang dở về nhà hay ko?
thật tiếc là nếu chúng ta sống và chỉ biết đến một lịch trình đã sắp đặt sẵn như cái máy
chúng ta cảm thấy cuộc sống thật nhàm chán, và cứ như thế chúng ta phải sống, phải hoàn thành những việc đã dự định, và rồi chúng ta sẽ thật sự sẽ trở thành cái máy, và rồi chúng ta sẽ tự nhấn chìm mình với cái suy nghĩ, nếu ko làm thế thì sẽ ko có được cái ăn, cái mặc, những nhu cầu đời thường
chúng ta có cảm thấy tiếc nuối vì mình đã sống như thế ko?
Mỗi ngày qua chúng ta choàng tỉnh, và tự hỏi làm sao mình có thể sống cho đến hôm nay, sau khi đã trải qua hàng đêm với hành mớ công việc căng thẳng tưởng vỡ óc
Mỗi ngày trôi qua, chúng ta giật mình khi thấy rằng, mình vẫn đi làm bình thường, vẫn ăn, vẫn nói chuyện, với làm tất tần tật hàng tá công việc ko người điều khiển
chúng ta trở thành cỗ máy ko dây, được hoạt động bằng một lịch trình sắp sẵn, một sợ dây cót được cài đặt vào bộ não của chúng ta, một con chip điện tử ăn sâu vào máu thịt của chúng ta, và vì thế ta quên mất cuộc sống thật sự cần điều gì
Tại sao chúng ta ko mạnh dạn thay đổi cuộc sống đó, để cuộc sống của chúng ta trở nên ý nghĩa hơn?
Thay đổi chính từ bản thân của chúng ta, thay đổi chính từ suy nghĩ của chúng ta, hãy tạo ra một cuộc sống của chính chúng ta.

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011

Aisenai Aishitai - DBSK



You know, I can't stop falling in love with you.
I'm losin my control
But I'm afraid of losin my best friend

"umi ga mitai" nante tsubuyaki boku no yuuki wo tame *eiruno?
shisen hazushi coffee nomihosu kikoenai furi wa dekiteru kana
moshimo sonna koto *tanara
aitsu wa kimi to boku ichido ni ushinau kara

aisenai kimi dakedo boku wa made yume miteru
tokeru youna K-I-S-S kimi ni abisetai
ai *ai kono omoi wa afureteku
aishichaikenai You're my best friend's girlfriend

toki ni ai wa mugoi mono dane deau hayasa made kimeteshimau
boku ga kimi no sono te wo totte
ubaisatta to *emo nanika wo ushinau darou

aisenai kimi dakara kokoro dake daitetai
honnou K-I-C-K kimi ni se wo mukeru
ai *ai kono honoo wa kisenai yo
aishichaikenai You're my best friend's girlfriend

dono michi wo yukeba goal made daremo kizutsukezu ni tadoritsukeru?
(How can I make it?)

aisenai kimi dakedo boku wa mada shinjiteru
itsuno hi ka L-O-V-E kimi ni tsutaetai
ai *ai kono omoi wa tomaranai
aishichaikenai You're my best friend's girlfriend

aisenai...
Can't stop my love
Can't stop my love
Can't wait no longer
Can't stop my love

ai *ai...
Can't stop my love
Can't stop my love
Can't stop my love

aisenai...
Can't stop my love
Can't stop my love
Can't wait no longer
Can't stop my love

ai *ai...
Can't stop my love
Can't stop my love
Can't stop my love

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2011

Bao lâu rồi nhỉ?

Từ lần đầu tiên được nghe giai điệu này trên Tv, mình luôn mãi ghi nhớ
tiếc là cho đến tận ngày hôm nay mới biết tựa bản nhạc ấy
giai điệu của nó thật khiến lòng người xôn xao, nôn nao một cảm xúc kỳ lạ
Hành Khúc Thổ Nhĩ Kỳ, một lần nghe là một lần nhớ mai khôn nguôi
cảm ơn Mozart, vị nhạc sĩ tài hoa, đã tặng cho chúng ta một hành khúc tuyệt vời như thế
mãi mãi khắc ghi, mãi mãi nhớ nhung, như ánh mắt ai đó, một thời đi vào trái tim mình


Thứ Ba, 18 tháng 1, 2011

Cho em một con đường



Cho Em Một Con Đường


Hạnh phúc nơi đâu sao lại trôi đi quá mau.
Ước muốn bên nhau chỉ là đơn sơ thế thôi.
Nhiều lúc em mơ chân trời yêu thương có đôi.
Em mong chờ hoài,em đi tìm hoài.
Chỉ thấy dối gian để rồi gieo bao trái ngang.
Hãy nói cho em con đường mà em phải đi,để thấy yên vui sẽ về bên em ngủ yên.
Cho em được cười,cho em ấm áp.

Yêu là yêu và yêu là yêu biết đâu mai sau là nước mắt thương đau.
Yêu là yêu và yêu là yêu,là bao đêm trong em vỡ nát.
Con đường em phải đi là đâu,hãy mang cho em và hãy nói với em.
Xin tình yêu về đây ngủ yên,để xóa hết trong em muộn phiền.

Thứ Ba, 11 tháng 1, 2011

Anh Joo Ji Hoon, niềm tự hào của em

Ôi, em mới vào KST, trang web quen thuộc
ngày nào em mới nhận được tin sét đánh về scandal của anh, ko biết phải nói gì ngoài cảm giác hụt hẫng tột cùng, ko thể tin vào mắt mình
hàng tháng trời em đã tự nhủ, đó ko phải là sự thật, đó là tin đồn nhảm
mặc dù thế, nhưng cuối cùng, điều đó cũng là hiện thực
nhưng, dù thế nào, em vẫn một lòng tin tưởng và ủng hộ anh, bất chấp điều sai trái của anh
em tin rồi anh sẽ có cơ hội làm lại từ đầu
làm một con người tốt, một con người thật sự được xã hội công nhận và tha thứ

Thế nhưng, em ko bao giờ tin, anh còn có cơ hội trở lại màn ảnh
vì thế em đã dùng hết khả năng của mình, để viết nên những dòng an ủi và động viên anh, hãy quên hết tất cả và đứng dậy, làm lại từ đầu
rồi sẽ cánh cửa khác mở ra cho anh
và em tin, dù anh ở đâu, dù anh có làm nghề gì đi nữa, em vẫn ủng hộ anh, vẫn yêu quý anh bằng tất cả tấm lòng của em

Và rồi anh đã lên đường nhập ngũ, thực hiện nghĩa vụ quân sự là con đường đúng đắn để anh có thể tĩnh tâm, và bỏ qua mọi quá khứ ko tốt của mình
nhìn thấy hình ảnh mạnh mẽ, tràn đầy sức sống của anh trong quân ngũ, em đã thực sự tin, anh đã bình tâm trở lại
và em cảm thấy hạnh phúc vô bờ, dù thế nào, Thái tử Lee Shin của em đã trở lại những ngày rạng rỡ
vì thế em luôn sẵn sàng ủng hộ anh, chờ anh trở về, chờ anh quay đầu trở lại
dù ở bất cứ phương trời nào..............................

Thế nhưng, hôm nay, em lại một lần nữa đọc được một tin tức hết sức kinh ngạc, phải nói rằng em ko dám tin vào mắt mình
Anh sẽ gia nhập công ty quản lý của anh Bae
từ lâu rồi, em đã có dự cảm, ko hiểu sao em lại dự cảm như thế, rằng sau khi scandal của anh lắng dịu, anh sẽ gia nhập công ty quản lý của anh Bae
thậm chí em còn mơ cả giâc mơ ngày anh đến KE như thế nào nữa, và em thậm chí còn cười cả trong giấc mơ
thế nhưng em hiểu được rằng, ước mơ chỉ có thể là ước mơ, mãi mãi ko thể thành hiện thực
vậy mà hôm nay em đã được đọc tin gì thế này, em ko dám tin và mắt mình
anh sẽ trở thành thành viên của KE
vậy là mọi ước mơ của em đã thành hiện thực, và con đường để anh quay lại Showbiz đã rrộng mở hòan tòan
ôi em ko còn biết phải nói gì hơn, em hạnh phúc đến mức, nếu có thể em đã nhảy tưng lên gào thét giữa đất trời, vậy là em sẽ lại có ngày được nhìn thấy anh trên màn ảnh, sẽ lại được nhìn thấy nụ cười của anh, sẽ lại được nhìn thấy những nhân vật mới của anh
sao em cảm thấy, giống như một giấc mơ giữa cuộc sống đời thường quá
nhưng dù mơ hay thực, thì cái ngày mà Thái tử của em quay trở lại sẽ ko còn xa nữa
anh ơi dù thế nào anh cũng hãy vững lòng tin, và hãy can đảm đứng lên từ nơi anh đã vấp ngã
mọi người vẫn ko hề lãng quên anh, vẫn dang rộng vòng tay để chào đón anh trở về
anh hãy mạnh mẽ lên anh nhé
anh là Thái tử của Đại Hàn Dân Quốc mà, của CG và cả của em nữa
anh hãy cố lên anh nhé
yêu anh mãi mãi, yêu KE ngôi nhà ấm áp chất chứa trái tim và tấm lòng bao dung cao cả
yêu quá và sẽ cảm ơn tất cả những gì em đã nhìn, đã thấy và đã nghe

Tình là làn gió


Tình như làn gió
Bỗng chốc không còn được thấy nhau
Tình như mưa thu
Ngỏanh lại chỉ còn là cát bụi.

Tình ngỡ đã quên đi, nhưng lòng vẫn ở lại...



Cát bụi cuốn tình ta đến bến bờ xa lạ
Còn lại nơi đây hồi ức khôn nguôi...


All For You/ Chap 3/ Sự trở lại

Las Vegas --- Khởi đầu của ước mơ
Soo Il và Joon Hee không còn làm việc ở sòng bài chuyên dụng nữa, mà được đưa đến lớp đào tạo riêng dành cho các quản bài. Tại đây, cả Soo Il và Joon Hee đều phải trải qua lớp huấn luyện khắc khe còn hơn cả lúc 2 người làm việc trong sòng bạc. Một người với tên gọi "Thần chết" là hướng dẫn và được xem là người truyền nghề cho cả 2. Ông ta có một gương mặt sắc máu đến đáng sợ, và dường như không bao giờ nở một nụ cười. Và điều đáng kinh ngạc ông ta lại là một người Hàn Quốc.



Ngày đầu tiên cú chạm trán không mấy vui vẻ giữa các cô học trò và người thầy khó tính. Thông thường ai cũng biết, "Thần chết" không bao giờ chấp nhận một thái độ lơ là hay bất cẩn của người học việc, và dĩ nhiên người học việc mãi mãi sẽ là người học việc, không được thay đổi thứ bậc, một quan điểm rất chi là lạ lùng, nhưng có vẻ như ông ta rất được tôn trọng tại Paris, người ta xem ông ta như bậc thầy của công nghiệp Casino
Cuộc chạm trán đáng nhớ ấy để lại trong Soo Il và Joon Hee nhiều điều khó hiểu. Buổi sáng hôm ấy, khi chủ nhiệm John Chase giới thiệu Soo Il và Joon Hee cho người được mệnh danh là Thần chết kia, ông ta không nói gì, cũng chẳng hỏi han lấy một câu, quay lưng bỏ đi mà chẳng bảo ai một tiếng. Chủ nhiệm John quay lại mỉm cười:
_ Các cô hãy đi theo ông ta, ông ta tuy thế nhưng lại là người rất tài năng, ông ta sẽ là người thầy hữu ích cho các cô, được học hỏi từ ông ta là điều may mắn đấy.
Joon Hee và Soo Il nhìn nhau "Có thật sự là may mắn hay không?", cả hai cùng suy nghĩ. Nhưng dù thế nào đây cũng là cơ hội để họ có thể tích lũy được kinh nghiệm, bởi có khó khăn nào mà họ chưa từng vượt qua.
Cả 2 đi theo "Thần chết" vào căn phòng casino dành cho khách VIP. Ông ta ra hiệu bảo 2 người ngồi xuống, sau đó ông ta hỏi một câu bằng tiếng Anh, hàm nghĩa các cô đã chơi bài được bao lâu rồi. Joon Hee nhanh miệng trả lời ngay: "Chúng tôi đã theo học việc ở sòng bài Paris được 3 năm rồi." "Thần chết chẳng nói chẳng rằng, nhưng ông ta nhìn qua Soo Il. vì cô chẳng nói tiếng nào, mà chỉ nhìn chằm chằm vào ông. Ông ta có vẻ khó chịu ngay, Joon Hee thúc vào vai Soo Il nhưng cô vẫn ngồi im nhìn "Thần chết" như thế. Sau một hồi ông ta cất tiếng hỏi, vẫn bằng tiếng Anh
_ Cô làm sao thế, chẳng lẽ mặt tôi dính gì à?
_ Không phải thế. Soo Il đáp lại.
_ Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi. Tôi hỏi cô theo học ngành này bao lâu rồi.
_ Tôi nghĩ tôi không nên trả lời cho ông. Soo Il đáp trả bằng giọng thiếu tôn kính.
_ Soo Il. Joon Hee gọi thầm Soo Il. Cậu làm sao vậy?
_ Vì sao, cô không trả lời câu hỏi của tôi.
_ Tôi nghĩ ở đây chỉ có 3 chúng ta.
_ Thì sao?
_ Vậy mà ông lại nói tiếng Anh với hai người đồng hương của mình, tôi nghĩ tôi không phải cần trả lời câu hỏi của ông, một người đã quên mất đi tiếng mẹ đẻ của mình, tôi nghĩ người đó không xứng đáng để nghe câu trả lời của tôi.
_ Soo Il à. Joon Hee sửng sốt trước câu trả lời của Soo Il.
"Thần chết" cũng sửng sốt trước câu trả lời thẳng thắn của Soo Il, nhưng ông ta nhanh che giấu sắc mặt của mình, và nói với Soo Il:
_ Cô nghĩ tôi quên hết tiếng Hàn Quốc, tôi đến Mỹ từ khi còn nhỏ, làm sao có thể nói tiếng Hàn.
_ Ông lại không thành thật, bởi theo những gì tôi biết, ông là người Hàn Quốc, di dân sang Mỹ được hơn 10 năm. Tên thật của ông là Nam Kwan Ho, sinh năm 1961, tốt nghiệp khoa Luật trường Đại học Seoul, chẳng lẽ một thời gian ngắn như thế ông lại có thể quên tiếng mẹ đẻ của mình sao? Thật nực cười.
Joon Hee vô cùng ngạc nhiên trước những thông tin mà Soo Il đã biết về "Thần chết", cô nhìn Soo Il như chưa bao giờ cô quen biết Soo Il vậy. Riêng Thần chết ông ta lại cảm thấy vừa ngạc nhiên và có phần khâm phục cô gái đặc biệt này, và giờ ông ta chấp nhận dùng tiếng Hàn để nói chuyện với 2 cô gái.
_ Đúng vậy những gì cô biết về tôi quả không sai. Tôi là Nam Kwan Ho, từ bây giờ tôi sẽ là người hướng dẫn cho 2 cô
Cả 2 đứng dạy bắt tay thầy của mình, và bây giờ họ mới chính thức giới thiệu tên:
_ Tên tôi là Lee Soo Il, xin được ngài chỉ giáo.
_ Còn tôi là Kang Joon Hee, rất vui được học hỏi từ ngài.
Cái bắt tay vào giấy phút ấy của họ, chính là một sự nối kết mới, giữa những con người có cùng mục đích ước mơ, và từ đó giữa họ đã hình thành nên một tình đồng nghiệp quý giá.
Khi ra về, Joon Hee chạy theo và hỏi Soo Il:
_ Này làm thế nào mà cậu biết rõ về ông ta thế?
_ Mình chỉ có một chút điều tra thôi.
_ Theo như những người ở đây, chẳng mấy ai biết nhiều về ông ta đâu, cậu làm sao mà lại biết được hết như thế.
_ Tớ cũng chỉ biết bề ngoài là thế thôi, thực sự bên trong thế nào tớ cũng chưa hiểu mà.
_ Cậu làm tớ ngạc nhiên quá đấy.
Soo Il vội khoác tay Joon Hee:
_Thôi nào, chúng ta về thôi, bây giờ có lẽ anh Soo Won đã về nhà rồi, tối nay cậu đến nhà chúng tớ ăn cơm nhé.
_ Được thôi.
Cả hai khoác tay nhau, vừa đi vừa cười nói vui vẻ.
Đứng từ trên cao, quản lý Nam vẫn âm thầm theo dõi họ.
=======================================================

Seoul vào một ngày mùa thu dịu mát, ánh nắng của buổi hòang hôn nhẹ nhàng lăn những ngón tay mát rượi lên vạn vật chung quanh. Một ngày như mọi ngày, con đường tập nập người qua lại, không khí sôi động vốn là điều quen thuộc của cái thành phố này. Những con người tấp nập với công việc của họ, nên dường như cảnh vật cũng sống cùgn nhịp sống ấy, mùa thu, nhẽ ra sẽ man mác buồn, nhưng trước cái ồn ã của con người, thì mùa thu cũng trở nên rộn rã.
Soo Il đang đứng trầm ngâm bên khung cửa sổ phòng làm việc của cô. Mỗi ngày cứ khi hòang hôn sắp buông xuống thì Soo Il lại muốn đứng ở một góc nào đó để ngắm nhìn mọi vật chung quanh mình. Cô thích đứng cạnh cửa sổ để nhìn ra đường phố, cảm nhận hết sự ồn ã nào nhiệt của một ngày, cảm nhận hết cái không khí vội vã tập nập của mọi người sau một ngày làm việc vất vả. Dường như trong giây phút ấy, con người trở nên rất thật với bản thân mình. Một tiếng gõ cửa làm ngăn lại dòng suy nghĩ của Soo Il:
_ Ai đó?
_ Thưa Trưởng phòng, là tôi Kwan Ho đây ạ.
_ Vâng mời vào.
Soo Il quay lại ngồi xuống ghế bàn làm việc, quản lý Nam bước vào, trên tay cầm một tập hồ sơ, tiến lại gần cô:
_Thưa Trưởng phòng, hồ sơ mà cô nhờ tôi giải quyết đã hòan thành, bây giờ chỉ cần chữ ký của cô nữa thì mọi công việc xem như hòan tất.
_ Thế à? Tốt quá, ông hãy đưa tôi xem.
Soo Il lật hồ sơ ra xem xét lại, xong cô mỉm cười mãn nguyện:
_ Đúng là mọi việc mà có quản lý Nam thì có khó cũng thành dễ, thật cảm ơn ông quá.
_ Ồ quá khen tôi rồi. Tôi chỉ làm đúng theo chỉ thị của Trưởng phòng thôi mà.
_ Đó là nhờ năng lực của ông mà, từ lần đầu gặp ông tôi đã hiểu ông là người thực lực và đáng tin cậy nhất.
_ Còn tôi, lần đầu tiên nghe Trưởng phòng cho một bài học về lòng tự hào dân tộc, tự hào về tiếng mẹ đẻ, thì tôi đã nhận ra ngay rằng, cô là một người có một tố chất khác thường, và chắc chắn là sẽ có một ngày cô sẽ làm thành việc lớn.
_ Đó là nhờ có ông đã dạy dỗ tôi, đào luyện và cho tôi những bài học kinh nghiệm quý giá mà tôi mới có được ngày hôm nay đấy chứ. Cảm ơn ông, quản lý Nam.
_ Điều đó là niềm vinh dự của tôi mà, thưa trưởng phòng.
_ Được rồi, bây giờ ông hãy đem tập hồ sơ này qua cho Đại diện Suh ký, đây sẽ là tập hồ sơ lưu trữ về kế họach của chúng ta về sau đấy.
_ Vâng tôi biết rồi thưa Trưởng phòng. Tôi xin phép ra ngòai trước.
_ Vâng ông đi đi.
Quản lý Nam ra khỏi cửa, Soo Il nhìn theo với ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và biết ơn, người thầy đã cho cô những kinh nghiệm quý giá, và hết lòng giúp đỡ cô trong suốt từng ấy năm. Cuộc gặp gỡ ấy đã cho cô nhiều may mắn, khi bên cô đã có một cộng sự hết sức đắc lực như vậy, quả thật với Soo Il, điều đó vô cùng hạnh phúc.
Soo Il lại đứng dậy và bước đến gần cửa sổ, cô lại tiếp tục nhìn ra ngòai, giờ đây thành phố đã lên đèn rực rỡ, bóng đêm không thể bao trùm tất cả sự sống của con người, ánh đèn sáng lên nguồn hy vọng mới, làm sống lại trong trái tim của Soo Il những cảm xúc mà đã từ lâu nó đã trở thành một phần cuộc sống của cô. "Nếu như có anh ở bên em trong giây phút này, thì với em sẽ chẳng còn gì phải hối tiếc nữa. Anh có thể trở về bên em được không?" Ánh mắt của Soo Il xa xăm lẫn vào dòng đèn như ngọn suối chảy dài vô tận, cũng như tâm hồn của cô, sẽ mãi mãi không ngừng lại những hy vọng nhỏ bé ấy dù năm tháng có trôi qua bao lâu đi chăng nữa...



========================================================================

Câu chuyện lại tiếp nối miên man trong suy nghĩ của Soo Il.
Sau cuộc gặp gỡ đấy, dường như Soo Il không tạo được ấn tượng tốt đẹp với người quản lý mới. Cô trở về nhà sau khi tiễn Joon Hee ra về, khi Joon Hee đến ăn tối cùng hai anh em Soo Il. Lúc này Soo Il mới tỏ vẻ bất an, Soo Won thấy vậy liền hỏi:
_ Em có chuyện gì vậy, suốt cả buối tối nay em chẳng nói năng gì?
_ Không, không có chuyện gì cả đâu, anh đừng lo lắng.
_ Em đừng giấu anh, nhìn em là anh biết em hẳn có chuyện không vui, nói đi biết đâu anh lại giúp được em. Sao thế, cuộc gặp gỡ với người quản lý không thuận lợi à?
_ Không phải thế, mà chuỵên này có nói anh cũng chẳng giúp gì được, em sẽ tự giải quyết được, anh đừng lo, rồi sẽ ổn thôi.
Soo Il bước về phòng, cô vừa cảm thấy nặng nề, nhưng một phần lại thấy mình chẳng làm gì sai, Soo Il tự an ủi: "Mình không làm gì sai thì việc gì phải bận tâm, ông quản lý đó đúng là có vấn đề, nếu không ông ta đã không xử sự như vậy. Mình cảm thấy không có gì đáng phải lo lắng cả." Và cuối cùng, Soo Il quyết định quên đi chuyện ban sáng bằng một giấc ngủ thật ngon, như thế khi thức dậy vào sáng mai cô sẽ cảm thấy khá hơn...
Soo Il chìm vào giấc ngủ, một giấc mơ chập chờn trong tiềm thức của cô, một giấc mơ từ rất lâu, lâu lắm, ngày cô còn bé thơ. Trong cơn mơ ấy, Soo Il thấy mình đang tung tăng chạy nhảy trên bãi cỏ của sân golf, nơi cha cô thường đưa anh em cô đến để giải trí và cũng là để thiết lập các mối quan hệ của ông. Giấc mơ thật gần, giữa đồng cỏ bát ngát, một cơn gió nhẹ thỏang qua mát rượi, khiến Soo Il cảm thấy sảng khóai vô cùng. Những bông hoa bồ công anh bay lượn trong gío, lung linh như những hạt tuyết đầu mùa, phảng phất hòa lẫn trong tiếng cười trong trẻo của cô bé Soo Il đang chạy men theo thảm cỏ. Chiếc váy đỏ chập chờn, lúc ẩn lúc hiện, nhẹ nhàng như một cánh hoa hồng tung bay trong gió. Bất chợt chiếc váy đỏ đó dừng lại giữa khỏang không, cô bé lặng nhìn cánh diều rực rỡ bay lên không trung, cánh diều đẹp đến nỗi cô mải mê nhìn mà quên mất mọi vật xung quanh. Thế rồi vang lên tiếng cười nứt nẻ khiến cô giật mình tìm kiếm, một cậu bé chạy ùa ra từ phía hàng cây, trên tay đang cầm lấy sợi dây của con diều kia, cậu chạy thật nhanh ra phía cánh đồng cỏ để con diều có thể vươn cao hơn. Vừa chạy cậu bé vừa tươi cười hạnh phúc, tiếng cười vang vọng, trong trẻo như tiếng suối đầu nguồn. Nụ cười rạng rỡ ấy khiến Soo Il sững sờ, ngây ngất, cô bé chưa bao giờ nhìn thấy một nụ cười nào đẹp đến thế, hạnh phúc, và rực sáng đến thế. Nụ cười đã đi vào cuộc đời của cô, bước vào trái tim của cô bé Lee Soo Il bé nhỏ, và đã trở thành ước mơ, khát vọng và mục đích sống của cô bé ấy.



Soo Il khẽ đưa bàn tay của mình để nắm lấy hình ảnh ấy, và mỉm cười hạnh phúc, niềm hạnh phúc mà bấy lâu nay cô vẫn hằng ao ước có được. Và sẽ có một ngày, cô sẽ tìm thấy lại cái cảm giác ấy, cái cảm giác khi lần đầu tiên cô được ngắm nhìn cánh diều rực rỡ bay trên không trung, cánh diều đã cho cô gặp được mối duyên định mệnh của đời mình, sẽ có ngày như thế, và khi ấy, cô sẽ không để vuột mất nó như ngọn gió thoảng qua cuộc đời, bởi vì chắc chắn, cô sẽ níu giữ lấy nó, mãi mãi...



=======================================================================
Joon Hee cũng đã về đến nhà, nhưng dường như không có ai, chỉ có Joon Hee mà thôi. Cô mở cửa bước vào, bật hết tất cả đèn lên khiến căn phòng sáng rực. Mở tủ lạnh lấy nước uống, Joon Hee cảm thấy uể ỏai sau một ngày căng thẳng, tuy nhiên cô vẫn lên kế họach cho ngày mai, kế hoạch mới là phải chinh phục được "Thần chết" ấy. Joon Hee cầm lấy ly nước và đến gần cửa sổ, cô mở tung cửa ra, một làn gió mát lạnh lùa vào, Joon Hee nhắm mắt lại tận hưởng hết cái không khí trong lành ấy. Điều khiến cô bận tâm lo nghĩ, không phải là phải chinh phục người quản lý khó tính, cũng không phải áp lực từ việc tập huấn, mà chính là vì Soo Il. Đúng vậy từ lâu, Joon Hee đã luôn cảm thấy giữa cô và Soo Il có một mối duyên nợ không bao giờ dứt được, nhất là trong công việc, dường như điều gì cô mong muốn đạt được, cũng chính là tham vọng của Soo Il, điều đó khiến cô cảm thấy thật sự không thoải mái, dù cô và Soo Il là bạn của nhau từ khi 2 người còn ở Hàn Quốc.
Cái suy nghĩ đó đeo bám Joon Hee, khiến cô luôn phái tìm bằng mọi cách để vượt qua Soo Il. Nhưng chưa bao giờ cô thành công cả.
Reeeennnnnnnnnggggggggggg!!!!!!!!!!
Tiếng chuông điện thọai vang lên, cắt ngang suy nghĩ của Joon Hee. Cô quay vào và bắt máy lên, giọng nói của một người đàn ông vang lên:
_ Thưa cô chủ, là tôi đây ạ.
_ Ồ có chuyện gì thế?
_ Tôi có tin tức mới về người mà cô cần gặp ạ.
_ Tin tức mới, anh nói vậy là có ý gì?
_ Vâng, theo như những gì tôi tìm hiểu, người ấy sẽ đáp chuyến bay đến Califonia vào lúc 3 giờ chiều ngày thứ tư tuần sau, trên chuyến RB20 từ Hàn Quốc sang California.
_ Sao cơ? Anh nói, người,..., người ấy sắp sang Mỹ sao? Joon Hee sững sờ, ánh mắt hốt hỏang.
_ Vâng ạ, đây là thông tin chính xác thưa cô chủ.
_ Khoan, khoan, hãy đọc lại cho tôi biết chuyến bay của anh ấy, nhanh lên
_ Vâng, chuyến bay RB20 từ Hàn Quốc sang California, lúc 3 giờ chiều.
_ RB 20, 3 giờ... Nhưng anh có biết tại sao anh ấy lại sang đây không?
_ Vâng, cậu ấy sang đấy, và sẽ đáp chuyến bay sang Las Vegas vào trưa hôm sau để thăm chị gái của mình.
_ Thế ư? Anh ấy sẽ sang Las Vegas, thật chứ?
_ Vâng ạ.
_ Được rồi, cảm ơn anh, nếu có gì tôi sẽ gọi điện sau.
Joon Hee buông máy xuống, ánh mắt của cô lẫn lộn bao nhiêu cảm xúc, ngạc nhiên, hạnh phúc, vui buồn, xúc động. Cô mỉm cười, gương mặt rạng ngời hơn bao giờ hết, Joon Hee nhìn vào mảnh giấy ghi chuyến bay, nước mắt cô bỗng tuôn ra, không kìm chế được:
_ Có thật là, có thật là, anh sắp sang không? Có thật như thế không?
Joon Hee nhắm mắt lại, cô nửa tin nửa không dám tin vào những gì mình nghe thấy. Nếu thật sự như thế, nếu thật như vậy, thì cô sắp được gặp lại người con trai ấy, thật sự như thế sao? Không thể tin được! Không!............

All For You/Chap 2/Không thể...

Cuối cùng thì sau bao cố gắng Soo Il và Joon Hee cũng đạt được ước nguyện là được đào tạo để trở thành nhà quản lý sòng bạc. Tuy chỉ mới là bước khởi đầu nhưng để đạt được nó, họ đã phải lao động vất vả vô cùng. Mặc dù không hề thoải mái khi biết Soo Il cũng được vào lớp đào tạo, nhưng Joon Hee cũng vẫn không xem trọng vấn đề này lắm, vì với cô cuộc chiến thật sự bây giờ mới bắt đầu.
Soo Il cảm thấy rất vui, cô đợi Soo Won đến để cho anh biết tin vui này. Từ lâu lắm Soo Il đã giữ thói quen chia sẻ hết những niềm vui nỗi buồn của cô với Soo Won, có thể nói anh là chỗ dựa tinh thần lớn nhất cho Soo Il.
Soo Won kết thúc công việc liền chạy ngay đến Paris, anh vào phòng thay đồng phục, tình cờ nghe được lời bàn tán của mọi người về việc đào tạo nhân viên. Soo Won cảm thấy ngạc nhiên \, song vì đang vội nên cũng không kịp hỏi nhiều. Soo Won bước ra ngoài, anh đảo mắt tìm Soo Il nhưng cô đang bận rộn với quầy bài của mình nên cũng không tiện để gọi, Soo Il cũng thấy anh trai nhưng đang làm việc nên cô chỉ mỉm cười thôi, Soo Won cũng mỉm cười lại và đi làm việc của mình.
Kết thúc buổi làm ngày hôm ấy, Soo Il chạy đến chỗ của Soo Won, kéo anh ra một góc, vui vẻ nói:
_ Anh có biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì không?
_ Chuyện gì vậy?
_ Em đã chính thức được chọn vào lớp đào tạo đặc biệt rồi đấy.
_ Thật chứ?_ Soo Won ngạc nhiên._ Em nói thật chứ?
_ Thật.
_ Ôi, thật không ngờ, đúng là một chuyện vui Soo Il à.
_ Vâng, em đã chờ cơ hội này từ lâu lắm rồi, thật không ngờ có ngày nó lại thành hiện thực thế này.
_ Soo Il à đây là cơ hội tốt đất, đây là dịp để em phát huy hết sở trường của mình, nhất định em phải cố gắng hết mình đấy.
_ Vâng em hiểu mà.
Soo Won nhìn Soo Il ánh mắt ngập tràn hạnh phúc. Vừa lúc đó Joon Hee đi ngang qua, cô bắt chuyện:
_ Ồ hai người có chuyện gì mà vui vẻ thế?
Cả hai anh em Soo Il quay lại, nhìn thấy Joon Hee, Soo Won mỉm cười:
_ À Soo Il mới thông báo với anh về việc cô bé đã được chọn vào lớp đào tạo chuyên nghiệp ấy mà.
Soo Il quay lại nói với anh trai:
_ Joon Hee cũng được chọn đấy anh ạ.
_ Vậy sao?
Joon Hee gật đầu. Soo Won cười lớn:
_ Ôi đúng là 2 chuyện vui cùng đến trong ngày rồi.
_ Vâng, chúng ta hãy đi ăn mừng chuyện này nhá, em sẽ mời._ Joon Hee nói.
_ Tất nhiên rồi phải đi ăn mừng chứ. Chúng ta hãy vào thay trang phục rồi cùng đi.
_ Được thôi.
Sau khi thay lại quần áo, cả ba cùng đi với nhau đến club.



Tại hộp đêm Janna, một hộp đêm khá hoành tráng tại Las Vegas, nơi tụ tập của những tay chơi sành điệu.
Joon Hee đưa hai anh em Soo Won và Soo Il đến đây để ăn mừng việc cô và Soo Il được chọn. Đây là lần đầu tiên hai anh em Soo Won đến những nơi thế này, tuy họ xuất thân trong gia đình danh giá, song đa phần chỉ biết học tập thôi, chứ những việc ăn chơi kiểu này họ chưa bao giờ trải nghiệm nên khá lạ lẫm. Mọi người vào và tìm cho mình một chỗ ngồi, sau đó một người hầu bàn đến và đưa cho họ Menu, Joon Hee chọn thức uống, còn Soo Il và Soo Won thì cứ ngó xung quanh, họ bị choáng ngợp bởi ánh đèn rực rỡ, và tiếng nhạc ồn ào, những con người đang nhảy múa trên sàn, có vẻ như đây là hộp đêm rộng lớn nhất trong số những hộp đêm mà họ từng nghe kể. Joon Hee hỏi Soo Il uống gì, cô chỉ yêu cầu cocktail mà thôi, còn Soo Won là rượu vang, sau đó Joon Hee nói với người bồi bàn và anh ta cúi chào rồi quay lưng đi. Soo Il hỏi Joon Hee:
_ Cậu hay đến những nơi như thế này lắm à?
_ Không thỉnh thoảng thôi. Chỉ khi nào bị stress quá tớ mới đến đây.
_ Mấy chỗ này ồn ào như vậy mà giảm stress gì được chứ?
_ Được chứ sao không còn tốt hơn bất kì chỗ nào đấy, mà cậu chưa đến một nơi tương tự như thế này bao giờ à?
Soo Il lắc đầu. Joon Hee lắc đầu:
_ Không ngờ cậu lại lạc hậu như vậy, cậu phải tập đến những nơi như thế này, sau này đây là nơi mà chúng ta phải đến thường xuyên đấy.
_ Phải đến thường xuyên?
_ Tất nhiên, công việc của chúng ta mà, cô công chúa trái mùa kia ơi.
Hai anh em Soo Il khẽ nhìn nhau, họ không mấy tự nhiên khi ở những nơi như thế này. Nhưng có một điều họ không ngờ những gì Joon Hee nói đều đúng, vì công việc của họ sau này là phải thường xuyên đến những hộp đêm như thế này, có điều bây giờ cả hai vẫn chưa kịp hình dung ra mà thôi.
Người bồi bàn mang nước đến, Joon Hee cười nói:
_ Thôi nào bây giờ phải cạn ly chứ, mừng cho chúng ta đã đạt được một nửa ước mơ.
Cả ba cùng nâng ly, Soo Won nói:
_ Chúc cho tình bạn của chúng ta mãi bền lâu, cạn ly.
_ Cạn ly.


Cũng cùng một buổi tối như thế tại Hàn Quốc, một nhóm bạn cũng đang ăn mừng với nhau, họ cũng đang uống rượu và cạn ly với nhau, chỉ khác duy nhất một điều đó là một túp lều quán nhỏ ven đường, một dạng quán nhậu quen thuộc ở Hàn Quốc. Đó là nhóm bạn của In Ha, họ đang ăn mừng vì người bạn thân của họ về thăm nhà, là Suh Jin Woo, anh bạn đang du học ở Pháp. Không khí ở đây không hoạt náo, ồn ào như ở vũ trường nhưng không kém phần vui nhộn bởi tiếng nói cười rôm rả của mọi người, tiếng hát hò, tiếng khua muỗng gõ chén rinh rang. Kiểu ăn mừng của những đứa con nhà nghèo, song không kém phần ấm áp thân tình.
Nhóm bạn này đã chơi với nhau từ những ngày còn thơ bé, họ đặt tên cho nhóm bạn của mình là "Những kẻ nghịch ngợm", và Kim In Ha là trưởng nhóm vì anh là người được tín nhiêm nhất trong các bạn. Đã từ lâu họ đã gắn bó với nhau như máu thịt vậy, tuy không chung dòng máu nhưng còn hơn cả huyết thống. Hôm nay họ tổ chức buổi tiệc mừng cậu em đi du học xa về thăm nhà. In Ha vui vẻ:
_ Jin Woo, lần này em về sẽ ở lại bao lâu?
_ Chắc em không thể ở lâu được, trung tuần sau là em phải sang Mỹ thăm chị gái rồi.
_ Trời đất sao vừa về đã đi ngay vậy?
_ Vâng đã lâu em không được gặp chị ấy rồi, lần này phải sang đó thôi.
_ Ồ tiếc quá vậy thì em không thể ở lại lâu được sao?
_ Em đã nói với ba mẹ chưa?
_ Vẫn chưa nhưng chắc chắn ba mẹ em sẽ cho thôi.
_ Chứ còn gì nữa, đi bằng chuyên cơ mà sợ gì.
_ Không nếu đi như thế thì không vui, em thích đi chung với mọi người như thế mới thích.
_ Liệu ba mẹ có cho em đi như thế không? Chắc không được đâu.
_ Em nói là sẽ được mà, các anh đừng lo.
_ Ừm ba mẹ chìu em như thế mà, chắc sẽ cho thôi.
_ Mà Joon Won cũng đang ở bên đó đấy.
_ Em biết mà, anh ấy đã gọi điện cho em.
_ Ừ em qua đó hãy ghé thăm cậu ấy luôn và cho bọn anh gửi lời thăm với.
_ Vâng.
_ Chà bây giờ phải nâng ly chúc mừng cho Jin Woo của chúng ta chứ nhỉ?
_ Được nâng ly nào anh em.
_ Cạn ly.



Nhóm bạn "những kẻ nghịch ngợm" này mỗi người mỗi cảnh, mỗi người một quan niệm và ước mơ riêng, song đa phần họ đều xuất thân ở cô nhi viện, chỉ có Jin Woo và Joon Won là còn cha mẹ mà thôi. In Ha cũng còn cha và chú, song họ suốt ngày bị bắt giam vì tội cờ gian bạc lận nên cũng có thể xem như anh là một đứa trẻ mồ côi, thứ duy nhất anh có được là một khả năng chơi bài thiên bẩm, còn lại đó là sự tín nhiệm và lòng tin của bạn bè, ngoài ra anh không có gì trong tay, học thức cũng không, tiền bạc cũng không, chỉ có ý chí và lòng quyết tâm và trên tất cả là lòng nhân hậu, chung thủy và hết lòng vì bạn bè.



Còn những thành viên còn lại hầu như không biết gì về cha mẹ của mình, họ gặp nhau trong viện mồ côi và kết thành nhóm bạn thân. Khi ra đời, họ mới quen được Jin Woo và Joon Won, hai thành viên duy nhất còn có gia đình.

Joon Won chính là anh trai của Joon Hee, anh là con trai của Trưởng đại diện Tập đoàn Royal, một con người có tham vọng trở thành người quản lý nổi tiếng của Tập đoàn.

Còn Jin Woo lại chính là con trai thứ của Chủ tịch Tập đoàn Royal, là một cậu ấm được nuông chìu từ nhỏ. Song bản tính của Jin Woo lại rất nhân hậu và giàu tình cảm nên ngay từ lần đầu gặp gỡ anh đã bị thuyết phục hòan tòan bởi sự chân thành của In Ha trong tình bạn nên đã quyết định gia nhập vào nhóm bạn của In Ha. Tuy là thành viên ít tuổi, nhưng sự trải nghiệm của Jin Woo trong cuộc đời là không nhỏ, anh là người luôn biết phân biệt đúng sai, và là một người có con mắt nhìn người rất nhạy bén, dường như Jin Woo có một biệt tài là có thể đọc được suy nghĩ của người khác, nhưng lại ít khi nào để lộ hết cảm xúc của mình với những người xung quanh. Là người giàu có nhất nhóm bạn, song Jin Woo chưa bao giờ mua tình bạn bằng tiền mà kết bạn bằng cả trái tim, và anh cũng là người thường xuyên giúp đỡ các bạn của mình khi họ gặp khó khăn, cả về vật chất lẫn tinh thần. 3 năm trở lại đây, Jin Woo đã sang Pháp để theo học điêu khắc, đó là ước mơ của anh, nhưng anh vẫn thường xuyên liên lạc với mọi người và mỗi năm vẫn về thăm các bạn một lần. Mà nói đúng ra anh ở nước ngòai còn nhiều hơn ở Hàn Quốc, nhưng dẫu sao anh cũng quá yêu quý những người bạn của mình nên cứ thường xuyên đi đi về về như vậy.
Trong số các bạn của mình, người mà Jin Woo kính trọng nhất là In Ha, đối với anh In Ha giống như thần tượng vậy, anh rất kính trọng và luôn san sẻ mọi điều với In Ha, như một người anh trai thứ hai của mình sau người anh ruột. Và Jin Woo cũng rất tích cực trong việc tác thành cho tình yêu của In Ha với cô bé ở viện mồ côi Moon Soo Yoen, anh là người đã luôn động viê In Ha sống chân thật với tình cảm của mình. Nhưng có điều Jin Woo không ngờ đến là việc anh làm đã một phần gây nỗi bất hạnh cho In Ha và Soo Yoen...

Sau khi tàn tiệc mọi người cùng ra về, họ khóac vai nhau đi trên con đường rợp lá vàng, hát hò cười nói với nhau thật rôm rả. Ki Joo (Jo Yoen Woo) cười tươi và hỏi Jin Woo:
_ Cậu bé này sau khi kết thúc việc du học em có định định cư tại Hà Quốc này không thế?
_ Tất nhiên là phải sống ở đây chứ ạ, nhà của em, gia đình và bạn bè của em đều ở đây cả mà, phải về chứ.
_ Đúng đấy không đâu bằng quê hương cả.
_ Anh Ki Joo, em cũng chờ anh đạt thành tích trong nhiệm vụ mới đó nha. (Thật ra Ki Joo là một cảnh sát hình sự, và trong suốt quá trình học của anh, Jin Woo đã giúp đỡ rất nhiều, từ tiền học phí đến tiền nhà trọ, đến sinh họat phí...)
_ Tất nhiên rồi anh trai của anh là người giỏi nhất mà._ Jang Soo nói. (Jang Soo là em trai của Ki Joo, anh làm việc trong quầy bài của tập đòan Royal, lớn hơn Jin Woo 2 tuổi, anh là người rất chăm chỉ và chịu khó học hỏi nên được mọi người gọi là "bác học").
_ Cái đó em biết rồi anh không cần phải nói đâu "bác học"._ Jin Woo cười nói.
_ Mọi người yên tâm, anh sẽ cố gắng để đạt được thành tích và thăng chức để không phụ lòng mọi người.
Suk Joon (Huh Joon Ho_một trong những người bạn nối khố của In Ha) nói:
_ Chà có thật không thế? Nghi ngờ quá.
_ Sao lại thế?
_ Sợ không thăng mà lại hạ ấy chứ.
_ Cái gì cậu dám trù tớ à. Cho cậu chết này._ Nói rồi hai anh chàng rượt nhau chạy, cười nói la hét.
Họ đi xa dần, nhưng tiếng cười vẫn không ngớt, tiếng nói cười vẫn văng vẳng vang lên.





Thứ Hai, 10 tháng 1, 2011

All For You--Chap 1-- Sự khởi đầu


Một ngày mới bắt đầu trên thành phố Las Vegas phồn hoa, nơi mà được mệnh danh là ông hòang của những sòng casino danh tiếng. Những ai muốn trở thành những tay quản lí sòng bạc cừ khôi đều phải trải qua lớp huấn luyện khắc khe tại đây.
Lee Soo Il, cô gái có một ước mơ lớn nhất là trở thành nhà quản lí sòng bạc cũng tìm đến với nơi này như là một chiếc vé thông hành để cô bước vào thế giới của những lá bài đã từng mê hoặc cô. Sở dĩ Soo Il có mơ ước như vậy là vì ngay từ khi chỉ mới là một cô bé, cô đã có niềm đam mê với những lá bài, những thế chơi của một ván bài luôn là niềm khát vọng của cô. Nhưng sâu xa hơn, còn có một nguyên nhân khác chiếm lĩnh trái tim của Soo Il. Ánh mắt đó, đúng vậy chính là ánh mắt ấy, ánh mắt đã làm cho Soo Il tin rằng trở thành người quản lý sòng bạc là lý tưởng sống của cuộc đời cô, đó là điều đã khiến cho một cô bé 10 tuổi tuyên bố với ba mẹ của mình rằng: "Con nhất định sẽ trở thành một nhà quản lí sòng bạc nổi tiếng." Và giờ đây Soo Il đang ở nơi này để thực hiện ước mơ đó.



Nơi Soo Il làm việc là một sòng bạc lớn nằm ngay trung tâm thành phố-Sòng bạc Paris, đây là một sòng bạc nổi tiếng từ bao đời, là nơi đào tạo ra những tay vua "đỏ đen" khét tiếng. Cô được huấn luyện trong mọi việc từ cách chia bài, các chuớc bài đến các thế bài một cách chuyên nghiệp nhất. Cô đến đây với người anh trai thứ hai Lee Soo Won (Kim Jung Hoon), là con trai nuôi của ba Soo Il. Hai người được gửi đến đây học để nắm được công việc của một quản bài trong tương lai. Cả hai anh em Soo Won và Soo Il tuy không chung dòng máu nhưng lại có chung một ước mơ. Và thật ra Soo Won mong muốn tìm đến với thế giới của những quân bài là vì Soo Il, vì từ rất lâu trong trái tim của anh đã chứa đựng hình bóng của cô em gái cá tính và mạnh mẽ này.
Họ ở trong căn hộ chung cư cao cấp ngay trung tâm Las Vegas, tại đây rất tiện cho công việc đi lại và tiện lợi cho sinh họat hằng ngày của cả hai. Họ cũng đang theo học tại khoa Quản trị Trường Đại học Las Vegas, vì thế công việc tại sòng bạc giúp ít rất nhiều cho hai anh em Soo Il.

Soo Il làm việc trong quầy chia bài, cô được các nhà quản lí sòng bạc tại đây chú ý, vì cô có một khả năng tính tóan rất nhạy bén và một con mắt nhìn nhận rất sắc sảo. Ban đầu mọi việc rất khó khăn với Soo Il, nhưng một khi đã nắm bắt được mấu chốt vấn đề, cộng thêm khả năng quản lí thiên bẩm, cô đã trở thành một tay chia bài chuyên nghiệp, được chú ý và đào tạo cao cấp.
Đối thủ đáng gờm với Soo Il nhất là Kang Joon Hee, một trong những tay quản bài xuất sắc, và là người đồng hương với Soo Il. Cả hai đều đến từ Hàn Quốc, và đều có một khát vọng là trở thành nhà quản lý sòng bạc, nhưng Joon Hee may mắn và thuận tiện hơn Soo Il, khi cha, anh trai và cả anh em họ của cô đều trong ngành quản lý casino cả. Cha của cô là Trưởng đại diện của Royal, một trong những tập đòan kinh doanh quản lý khách sạn du lịch và sòng bạc nổi tiếng Hàn Quốc, nơi mà Soo Il muốn làm việc nhất. Joon Hee cũng là một tài năng trong lĩnh vực này, cô cũng là một trong những hạt giống của ngành đỏ đen, và cô cũng luôn tự tin vào khả năng của mình, tuy nhiên kể từ khi khi gặp Soo Il thì suy nghĩ đó trong cô đã thay đổi. Soo Il đối với Joon Hee mà nói quả là hai con hổ không thể ở chung một bầu trời, cả hai là đối thủ ngang tài ngang sức.
Joon Hee và Soo Il, xem bề ngòai thì như một đôi bạn, song bên trong lại luôn ngấm ngầm chống đối nhau. Và dường như số phận luôn thử thách hai người khi không ngừng trêu đùa họ, vào thời điểm hiện tại có lẽ họ cũng chỉ nghĩ rằng họ là đối thủ của nhau trong công việc mà thôi, chỉ làm thế nào để chiến thắng đối phương một cách minh bạch và đáng tự hào nhất, và vẫn dựa trên cơ sở của tình bạn. Thế nhưng có một điều cả hai không ngờ đến, đó là có một ngày họ phải đối đầu nhau ở một cuộc chiến khác còn khốc liệt hơn bất kì cuộc chiến nào, và ở cuộc chiến này thì dường như không bao giờ tồn tại khái niệm tình bạn được nữa.

Ai cũng biết cả hai là đối thủ của nhau, nhưng họ không hề ngờ rằng, nguyên nhân khiến họ đến với thế giới "đỏ đen" này lại giống nhau, hay nói cách khác chỉ là một nguyên nhân duy nhất. Việc bị mê hoặc bởi những quân bài huyền vũ chỉ là cái vỏ bọc, và chỉ là nguyên nhân phiến diện, để che mắt những người xung quanh, còn nguyên nhân thật sự chiếm lĩnh trái tim họ, và điều khiển mọi ước mơ và tham vọng của họ lại chỉ có một mà thôi. Và chính vì nguyên nhân đó mà dẫn đến cuộc chiến không đội trời chung giữa hai cô gái và kéo họ vào thế giới của bất hạnh. Mặc dù thế nhưng cả Soo Il và Joon Hee đều không thể từ bỏ, dù có phải mất hết tất cả, thì với hai cô gái này chỉ cần điều ấy thì vẫn có thể tiếp tục sống trên thế giới này. Và chính vì điều ấy mà sau này thậm chí là những người bạn mà Soo Il và cả Joon Hee cũng không thể duy trì được.
Hôm nay Soo Il đến chỗ làm trước anh trai, vì Soo Won có giờ thi nên phải đến muộn hơn. Vừa vào đến nơi, cô đã bị mấy người bạn người Mỹ cũng làm chung với mình kéo ra một góc, một cô trong số họ hỏi:
_ Soo Il cậu có biết gì chưa? Chủ nhiệm sẽ đến đây vào tối nay đấy.
_ Chủ nhiệm? Sao đột nhiên ông ấy lại đến đây?
_ Nghe nói ông ấy muốn tuyển một số nhân viên xuất sắc để đào tạo nghiệp vụ đấy.
_ Ồ thế à, thế nhưng các cậu nói với tớ để làm gì?
_ Theo bọn tớ thấy thì cậu thích hợp để vào lớp tuyển đó lắm, quản lý ở đây cũng bảo như thế mà.
_ Trời thích hợp cái gì chứ? Các cậu đang nói cái gì vậy? Chuyện đó phải để cho các quản lý bàn với nhau, chúng ta đâu có quyền hạn gì mà quyết định.
_ Nhưng bọn tớ vẫn thấy cậu là người thích hợp nhất, nếu được tuyển vào lớp đào tạo nghiệp vụ đó thì đương nhiên sau này cậu sẽ có đủ quyền hạn để chọn lựa sòng bạc nơi mà mình muốn làm việc, cái đó có ích lắm chứ.
Có tiếng vọng vào:
_ Này các cô không làm việc mà còn đứng đó làm gì hả, muốn nói gì thì để đến giờ giải lao rồi nói.
_ Vâng, chúng tôi biết rồi, chúng tôi ra ngay đây.
Nói rồi các bạn quay lại nói với Soo Il:
_ Lát nữa chúng mình nói chuyện tiếp nhé.
Soo Il mỉm cười:
_ Ừm các cậu ra trước đi, tớ sẽ ra ngay.
Các bạn đi rồi, còn lại một mình Soo Il, cô bắt đầu suy nghĩ về cơ hội trời cho đó, nếu nắm bắt được cơ hội ấy, thì quả nhiên cô đã có một chiếc vé thông hành rất tuyệt vời, Soo Il tự nhủ lòng sẽ cố gắng. Vừa lúc đó Joon Hee bước vào, cô cũng mới vừa đến, nhìn thấy Soo Il, Joon Hee cất tiếng chào:
_ Chào cậu, Soo Il.
Đang mải cất đồ, nghe tiếng Soo Il quay lại, cô cười tươi:
_ Chào cậu, cậu mới vừa đến à?
_ Ừ, hôm nay tớ có việc nên đến hơi trễ.
Soo Il vui vẻ:
_ Cậu có biết gì chưa?
_ Biết gì?
_ Hôm nay chủ nhiệm sẽ đến khảo sát sòng bài này đấy.
_ Khảo sát, sao đột nhiên lại khảo sát?
_ Ừm, ông ấy muốn tìm ra những nhân viên xuất sắc để đưa vào lớp huấn luyện đặc biệt đó mà.
_ Thế à? Thế thì tốt quá còn gì, đó là cơ hội ngàn vàng cho chúng ta đó.
_ Ừm tớ cũng nghĩ như vậy, hy vọng chúng ta sẽ được chọn vào lớp đào tạo đó, lúc đó chúng ta sẽ có nhiều cơ hội hơn trong việc lựa chọn công việc sau này. Chà lúc đó chúng ta không cần phải dò dẫm từ những bước đầu nữa, mà có thể chính thức bước chân vào Tập đòan Royal luôn rồi.
_ Ừ đó là cơ hội tốt.
Soo Il đưa tay ra bắt lấy tay Joon Hee, cô nói:
_ Chúng ta cùng cố gắng nhé Joon Hee.
_ Tất nhiên rồi.
_ Được rồi cậu thay đồ đi, tớ phải ra đây.
_ Ừ cậu ra trước đi, tớ sẽ ra bây giờ.
Soo Il đi rồi, còn lại Joon Hee, cô suy nghĩ về những gì Soo Il nói với mình, song cô lại mỉm cười: “Không phải là chúng ta mà là một mình tôi thôi, cậu hiểu chưa Lee Soo Il, một mình tôi mà thôi.”
Joon Hee bước ra và cô đến tụ điểm chia bài của mình.
Đúng như lời các cô bạn đã nói với Soo Il, chủ nhiệm John Chase đã đến khảo sát sòng bạc Paris, với một nục đích là tìm ra những tay quản bài chuyên nghiệp để huấn luyện. Tất cả mọi nhân viên quản lý ở đây đều ra đón tiếp ông, song ông lại bí mật đi khảo sát vòng quanh sòng bạc mà không hề đánh tiếng với một ai. Các nhân viên phục vụ vẫn làm việc bình thường, và John đi đến từng quầy bài để xem xét. Cuối cùng ông dừng lại ở quầy bài của Joon Hee, ông đã thực sự bị thuyết phục với phong cách tiếp bài của cô gái này, thật sự rất chuyên nghiệp. Joon Hee vẫn ngầm biết là có John đứng đấy, nhưng cô vẫn giả vờ như không biết, vẫn bình tĩnh với công việc của mình, giải quyết những thế bài khó khăn. John khẽ gật đầu, ông ra hiệu cho người quản lý ở đây bí mật chuyển hồ sơ của Joon Hee đến cho ông. Joon Hee khẽ mỉm cười đác thắng, cô nhìn qua Soo Il vẫn đang điềm nhiên với công việc, cô hiểu mình đã thắng Soo Il, nhưng có những điều mà chúng ta không bao giờ ngờ đến được chuyện gì sẽ xảy ra.
Soo Il đang làm công việc của mình, quầy bài của cô có vẻ là những phần tử bất hảo. Song Soo Il không hề nao núng, cô vẫn bình tĩnh tiếp bài cho mấy vị khách này. John tiến lại gần quầy của Soo Il, ông cũng chăm chú ngắm nhìn tác phong làm việc của cô.
Soo Il đang mải chia bài nên cô quả thực không nhìn thấy có người đang theo dõi mình. Với khả năng tính tóan nhạy bén, cô liên tục giành lấy phần thắng, mấy vị khách tài phiệt kia bắt đầu nóng ruột vì mình liên tiếp bị thua, họ bắt đầu có thái độ bất hảo với Soo Il. Nhưng Soo Il thì vẫn điềm nhiến, cô vẫn tiếp tục với công việc chia bài của mình, đột nhiên có một tay trong số khách trong quầy của cô chụp lấy tay Soo Il, Soo Il quay lại nhìn tay khách đó, hắn ghì mạnh tay cô xuống bàn và cố ý để lộ vết xăm Hội Tam Hòang (một trong những hội mafia nổi tiếng ở Mỹ) cho cô thấy. John vẫn lặng yên đứng nhìn, ông muốn biết Soo Il phản ứng như thế nào. Mấy người quản lý bắt đầu chú ý, họ đề phòng bất trắc có thể xảy ra, bảo vệ đã chạy tơi song John ngăn họ lại. Mặc dù có đôi chút hốt hỏang, nhưng ngay lập tứa Soo Il trấn tĩnh lại ngya, cô bình tĩnh tươi cười đáp lại vẻ hung hăng của tay xã hôi đen kia, cô nói:
_ Xin ngài hãy để cho tôi được hầu bài cho ngài ạ.
Một người trong số mấy vị khách ngồi quanh đó vỗ vai của tay kia, có ý bảo hãy dừng lại, hắn lúc ấy mới chịu rút tay ra khỏi tay Soo Il. John thật sự rất hài lòng với thái độ bình tình của Soo Il, ông khẽ kề tai người quản lý và hỏi:
_ Tên cô ấy là gì?
_ Vâng cô ấy là Lee Soo Il, thưa chủ nhiệm.
_ Thế à? Hãy chuyển ngay hồ sơ của cô ấy và của cô nhân viên bên bàn D lên cho tôi.
_ Vâng thưa chủ nhiệm.
Cuối cùng cả Joon Hee và Soo Il đều được nhắm vào lớp đào tạo chuyên nghiệp. Với công việc của một quản bài thì không chỉ cần có tài năng không thôi mà còn phải có sự bình tĩnh trong giải quyết mọi tình huống. Vì thế giới mà các quản lý sòng bạc phải tiếp xúc thường rất phức tạp nên cần phải có bản lĩnh để xử lý công việc sao cho vừa được lợi cho mình, vừa giữ được uy tín cho sòng bạc mà mình quản lý.