Có lẽ mình chỉ có thể biết trên trang blog này mà thôi
đây là cái duy nhất thuộc về mình
mình thú thật hôm nay vào KST mình chẳng có gì vui vẻ cả
và nhất là cái tin Ho và Young hẹn hò nhau
nói thật, mình ko thích điều này tí nào
hoặc là có thể mình mong chờ 1 điều khác quá nhiều
nên đâm ra thất vọng thế này chăng?
nói thật cả ngày nay thật buồn làm sao, dù thế nào, mình cũng ko mong muốn mọi chuyện sẽ như thế
đúng là người tính ko bằng trời tính, mình ko nghĩ con người có thể vượt qua số phận
mình thích ss Young, cũng rât thích Ho, nhưng mình thấy, 2 người để đi đến một couple thật sự thì ở họ vẫn còn thiếu 1 cái gì đó, mình cảm thấy họ chẳng có gì hợp nhau cả
có nhưng hình ảnh vui vẻ bên nhau, nhưng nhìn họ vẫn giống 1 đôi bạn hơn là tình nhân
cái chủ nghĩa định kiến của mình lại dâng cao nữa rồi
may mà mình có trang blog này để bộc lộ hết nỗi niềm
chứ ko sẽ stress biết bao mà nói
mình luôn miệng nói rằng sẽ chúc họ hạnh phúc
nhưng thật lòng mình lại ko muốn thế
mình cảm thấy mình thật là ko giống ai, nhưng tự dưng có 1 tin thế này, khiến mình shock vô cùng, shock ko biết nói gì hơn
mong là thời gian trôi qua mình sẽ quên hết chuyện này
từ bây giờ mình chính thức lấy lại bình tĩnh, và xem họ thực sự như người dưng
chấm hết tại đây
Ko chỉ có thể, mình lại còn xem cái tin về DBSK, tự nhủ lòng là ko được mở vào rồi, thế rồi mình ko thể dừng tay lại được, nhấp vào xem
DBSK sẽ trở lại ư, nếu đó là sự thật, mình sẽ hạnh phúc biết bao, 2 năm trôi qua rồi, nếu họ thật sự trở lại bên nhau như ngày xưa, sao mình lại ko vui sướng cho được
thế rồi đọc cái tin xong mình lại muốn khóc nhiều hơn
trước khi đọc tin, mình đã biết chắc điều đó ko phải sự thật, nhưng bằng tất cả niềm hy vọng vủa mình, mình lại mò vào xem
một lần nữa lại buồn tràn trề, khi chính người đưa tin xác định, chẳng có nguồn gốc rõ ràng nào cả
có phải 1 lần nữa mình lại bị hẫng ko
khi mình kiềm chế bản thân quyết ko xem cái tin ấy, thì mình nhận ra rằng mình vẫn khao khát cái ngày DBSK sẽ trở về bên nhau biết bao
thế rồi ko kiềm lòng được đã vào xem, và lại 1 lần nữa bị dội gáo nước lạnh
ôi, cái ngày đó có lẽ ko bao giờ đến, hoặc có thể đó là kiếp sau
liệu kiếp sau mình có can đảm yêu thích 1 DBSK như thế ko
mình tư nhủ có lẽ mình sẽ ko yêu họ nữa, có lẽ mình sẽ phớt lờ họ, xem như chẳng biết họ là ai
nhưng rồi, mỗi khi bản nhạc của họ vang lên, mình lại ko thể từ bỏ được
bởi mình biết, mình đã thực sự yêu mến DBSK vô cùng
và có vẻ như kiếp này, hay kiếp sau đối với mình đã ko còn quan trọng
vì họ vẫn là DBSK mà mình yêu mến bằng tất cả trái tim
mình ko dám mong ngày họ tái ngộ, bởi bây giờ chính họ cũng ko thể liên lạc với nhau được nữa rồi, nhưng mình chỉ tha thiết mong mỏi rằng, họ sẽ mãi hướng về nhau
dù trái đất này đã trở nên quá chật chội cho cả 5 người, thì vẫn có 1 hành tinh bao la có thể chứ đựng được tất cả họ, đó là trái tim của người hâm mộ, trái tim của cass
mình ko dám nhận mình là cass, và thực tế mình cũng ko phải là cass, bởi tình yêu của mình so với cass thì ko thấm là bao, nhưng mình vẫn thấy hạnh phúc khi được ngắm lại những kỷ niệm của họ, và vô cùng buồn khi có một trục trặc nào đó xảy ra cho 1 trong 5 thành viên ấy
có thể điều đó một thời gian sẽ phôi pha, nhưng với mình, cảm giác được nhìn thấy cả 5 con người tỏa sáng là điều hạnh phúc nhất
bên nhau hay ko đã ko còn quan trọng, bởi họ đã thuộc về nhau, mãi mãi
Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011
Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011
Mỗi ngày trôi qua
Mỗi ngày trôi qua, có điều gì đọng lại trong chúng ta
có lẽ đó là cảm giác được yêu thương, tức giận, hay mong mỏi một ai đó chăng?
nói chung mỗi buổi sáng thức dậy, ta luôn nghĩ duy nhất một điều ngày hôm ấy ta sẽ làm gì
đầu tiên là công việc của chúng ta, rồi ngày hôm đó sẽ ăn gì, mấy giờ sẽ về nhà, về nhà rồi thì làm gì, có phải mang những công việc dang dở về nhà hay ko?
thật tiếc là nếu chúng ta sống và chỉ biết đến một lịch trình đã sắp đặt sẵn như cái máy
chúng ta cảm thấy cuộc sống thật nhàm chán, và cứ như thế chúng ta phải sống, phải hoàn thành những việc đã dự định, và rồi chúng ta sẽ thật sự sẽ trở thành cái máy, và rồi chúng ta sẽ tự nhấn chìm mình với cái suy nghĩ, nếu ko làm thế thì sẽ ko có được cái ăn, cái mặc, những nhu cầu đời thường
chúng ta có cảm thấy tiếc nuối vì mình đã sống như thế ko?
Mỗi ngày qua chúng ta choàng tỉnh, và tự hỏi làm sao mình có thể sống cho đến hôm nay, sau khi đã trải qua hàng đêm với hành mớ công việc căng thẳng tưởng vỡ óc
Mỗi ngày trôi qua, chúng ta giật mình khi thấy rằng, mình vẫn đi làm bình thường, vẫn ăn, vẫn nói chuyện, với làm tất tần tật hàng tá công việc ko người điều khiển
chúng ta trở thành cỗ máy ko dây, được hoạt động bằng một lịch trình sắp sẵn, một sợ dây cót được cài đặt vào bộ não của chúng ta, một con chip điện tử ăn sâu vào máu thịt của chúng ta, và vì thế ta quên mất cuộc sống thật sự cần điều gì
Tại sao chúng ta ko mạnh dạn thay đổi cuộc sống đó, để cuộc sống của chúng ta trở nên ý nghĩa hơn?
Thay đổi chính từ bản thân của chúng ta, thay đổi chính từ suy nghĩ của chúng ta, hãy tạo ra một cuộc sống của chính chúng ta.
có lẽ đó là cảm giác được yêu thương, tức giận, hay mong mỏi một ai đó chăng?
nói chung mỗi buổi sáng thức dậy, ta luôn nghĩ duy nhất một điều ngày hôm ấy ta sẽ làm gì
đầu tiên là công việc của chúng ta, rồi ngày hôm đó sẽ ăn gì, mấy giờ sẽ về nhà, về nhà rồi thì làm gì, có phải mang những công việc dang dở về nhà hay ko?
thật tiếc là nếu chúng ta sống và chỉ biết đến một lịch trình đã sắp đặt sẵn như cái máy
chúng ta cảm thấy cuộc sống thật nhàm chán, và cứ như thế chúng ta phải sống, phải hoàn thành những việc đã dự định, và rồi chúng ta sẽ thật sự sẽ trở thành cái máy, và rồi chúng ta sẽ tự nhấn chìm mình với cái suy nghĩ, nếu ko làm thế thì sẽ ko có được cái ăn, cái mặc, những nhu cầu đời thường
chúng ta có cảm thấy tiếc nuối vì mình đã sống như thế ko?
Mỗi ngày qua chúng ta choàng tỉnh, và tự hỏi làm sao mình có thể sống cho đến hôm nay, sau khi đã trải qua hàng đêm với hành mớ công việc căng thẳng tưởng vỡ óc
Mỗi ngày trôi qua, chúng ta giật mình khi thấy rằng, mình vẫn đi làm bình thường, vẫn ăn, vẫn nói chuyện, với làm tất tần tật hàng tá công việc ko người điều khiển
chúng ta trở thành cỗ máy ko dây, được hoạt động bằng một lịch trình sắp sẵn, một sợ dây cót được cài đặt vào bộ não của chúng ta, một con chip điện tử ăn sâu vào máu thịt của chúng ta, và vì thế ta quên mất cuộc sống thật sự cần điều gì
Tại sao chúng ta ko mạnh dạn thay đổi cuộc sống đó, để cuộc sống của chúng ta trở nên ý nghĩa hơn?
Thay đổi chính từ bản thân của chúng ta, thay đổi chính từ suy nghĩ của chúng ta, hãy tạo ra một cuộc sống của chính chúng ta.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)