Cuối cùng thì sau bao cố gắng Soo Il và Joon Hee cũng đạt được ước nguyện là được đào tạo để trở thành nhà quản lý sòng bạc. Tuy chỉ mới là bước khởi đầu nhưng để đạt được nó, họ đã phải lao động vất vả vô cùng. Mặc dù không hề thoải mái khi biết Soo Il cũng được vào lớp đào tạo, nhưng Joon Hee cũng vẫn không xem trọng vấn đề này lắm, vì với cô cuộc chiến thật sự bây giờ mới bắt đầu.
Soo Won kết thúc công việc liền chạy ngay đến Paris, anh vào phòng thay đồng phục, tình cờ nghe được lời bàn tán của mọi người về việc đào tạo nhân viên. Soo Won cảm thấy ngạc nhiên \, song vì đang vội nên cũng không kịp hỏi nhiều. Soo Won bước ra ngoài, anh đảo mắt tìm Soo Il nhưng cô đang bận rộn với quầy bài của mình nên cũng không tiện để gọi, Soo Il cũng thấy anh trai nhưng đang làm việc nên cô chỉ mỉm cười thôi, Soo Won cũng mỉm cười lại và đi làm việc của mình.
Kết thúc buổi làm ngày hôm ấy, Soo Il chạy đến chỗ của Soo Won, kéo anh ra một góc, vui vẻ nói:
_ Anh có biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì không?
_ Chuyện gì vậy?
_ Em đã chính thức được chọn vào lớp đào tạo đặc biệt rồi đấy.
_ Thật chứ?_ Soo Won ngạc nhiên._ Em nói thật chứ?
_ Thật.
_ Ôi, thật không ngờ, đúng là một chuyện vui Soo Il à.
_ Vâng, em đã chờ cơ hội này từ lâu lắm rồi, thật không ngờ có ngày nó lại thành hiện thực thế này.
_ Soo Il à đây là cơ hội tốt đất, đây là dịp để em phát huy hết sở trường của mình, nhất định em phải cố gắng hết mình đấy.
_ Vâng em hiểu mà.
Soo Won nhìn Soo Il ánh mắt ngập tràn hạnh phúc. Vừa lúc đó Joon Hee đi ngang qua, cô bắt chuyện:
_ Ồ hai người có chuyện gì mà vui vẻ thế?
Cả hai anh em Soo Il quay lại, nhìn thấy Joon Hee, Soo Won mỉm cười:
_ À Soo Il mới thông báo với anh về việc cô bé đã được chọn vào lớp đào tạo chuyên nghiệp ấy mà.
Soo Il quay lại nói với anh trai:
_ Joon Hee cũng được chọn đấy anh ạ.
_ Vậy sao?
Joon Hee gật đầu. Soo Won cười lớn:
_ Ôi đúng là 2 chuyện vui cùng đến trong ngày rồi.
_ Vâng, chúng ta hãy đi ăn mừng chuyện này nhá, em sẽ mời._ Joon Hee nói.
_ Tất nhiên rồi phải đi ăn mừng chứ. Chúng ta hãy vào thay trang phục rồi cùng đi.
_ Được thôi.
Sau khi thay lại quần áo, cả ba cùng đi với nhau đến club.
Tại hộp đêm Janna, một hộp đêm khá hoành tráng tại Las Vegas, nơi tụ tập của những tay chơi sành điệu.
Joon Hee đưa hai anh em Soo Won và Soo Il đến đây để ăn mừng việc cô và Soo Il được chọn. Đây là lần đầu tiên hai anh em Soo Won đến những nơi thế này, tuy họ xuất thân trong gia đình danh giá, song đa phần chỉ biết học tập thôi, chứ những việc ăn chơi kiểu này họ chưa bao giờ trải nghiệm nên khá lạ lẫm. Mọi người vào và tìm cho mình một chỗ ngồi, sau đó một người hầu bàn đến và đưa cho họ Menu, Joon Hee chọn thức uống, còn Soo Il và Soo Won thì cứ ngó xung quanh, họ bị choáng ngợp bởi ánh đèn rực rỡ, và tiếng nhạc ồn ào, những con người đang nhảy múa trên sàn, có vẻ như đây là hộp đêm rộng lớn nhất trong số những hộp đêm mà họ từng nghe kể. Joon Hee hỏi Soo Il uống gì, cô chỉ yêu cầu cocktail mà thôi, còn Soo Won là rượu vang, sau đó Joon Hee nói với người bồi bàn và anh ta cúi chào rồi quay lưng đi. Soo Il hỏi Joon Hee:
_ Cậu hay đến những nơi như thế này lắm à?
_ Không thỉnh thoảng thôi. Chỉ khi nào bị stress quá tớ mới đến đây.
_ Mấy chỗ này ồn ào như vậy mà giảm stress gì được chứ?
_ Được chứ sao không còn tốt hơn bất kì chỗ nào đấy, mà cậu chưa đến một nơi tương tự như thế này bao giờ à?
Soo Il lắc đầu. Joon Hee lắc đầu:
_ Không ngờ cậu lại lạc hậu như vậy, cậu phải tập đến những nơi như thế này, sau này đây là nơi mà chúng ta phải đến thường xuyên đấy.
_ Phải đến thường xuyên?
_ Tất nhiên, công việc của chúng ta mà, cô công chúa trái mùa kia ơi.
Hai anh em Soo Il khẽ nhìn nhau, họ không mấy tự nhiên khi ở những nơi như thế này. Nhưng có một điều họ không ngờ những gì Joon Hee nói đều đúng, vì công việc của họ sau này là phải thường xuyên đến những hộp đêm như thế này, có điều bây giờ cả hai vẫn chưa kịp hình dung ra mà thôi.
Người bồi bàn mang nước đến, Joon Hee cười nói:
_ Thôi nào bây giờ phải cạn ly chứ, mừng cho chúng ta đã đạt được một nửa ước mơ.
Cả ba cùng nâng ly, Soo Won nói:
_ Chúc cho tình bạn của chúng ta mãi bền lâu, cạn ly.
_ Cạn ly.
Cũng cùng một buổi tối như thế tại Hàn Quốc, một nhóm bạn cũng đang ăn mừng với nhau, họ cũng đang uống rượu và cạn ly với nhau, chỉ khác duy nhất một điều đó là một túp lều quán nhỏ ven đường, một dạng quán nhậu quen thuộc ở Hàn Quốc. Đó là nhóm bạn của In Ha, họ đang ăn mừng vì người bạn thân của họ về thăm nhà, là Suh Jin Woo, anh bạn đang du học ở Pháp. Không khí ở đây không hoạt náo, ồn ào như ở vũ trường nhưng không kém phần vui nhộn bởi tiếng nói cười rôm rả của mọi người, tiếng hát hò, tiếng khua muỗng gõ chén rinh rang. Kiểu ăn mừng của những đứa con nhà nghèo, song không kém phần ấm áp thân tình.
Nhóm bạn này đã chơi với nhau từ những ngày còn thơ bé, họ đặt tên cho nhóm bạn của mình là "Những kẻ nghịch ngợm", và Kim In Ha là trưởng nhóm vì anh là người được tín nhiêm nhất trong các bạn. Đã từ lâu họ đã gắn bó với nhau như máu thịt vậy, tuy không chung dòng máu nhưng còn hơn cả huyết thống. Hôm nay họ tổ chức buổi tiệc mừng cậu em đi du học xa về thăm nhà. In Ha vui vẻ:
_ Jin Woo, lần này em về sẽ ở lại bao lâu?
_ Chắc em không thể ở lâu được, trung tuần sau là em phải sang Mỹ thăm chị gái rồi.
_ Trời đất sao vừa về đã đi ngay vậy?
_ Vâng đã lâu em không được gặp chị ấy rồi, lần này phải sang đó thôi.
_ Ồ tiếc quá vậy thì em không thể ở lại lâu được sao?
_ Em đã nói với ba mẹ chưa?
_ Vẫn chưa nhưng chắc chắn ba mẹ em sẽ cho thôi.
_ Chứ còn gì nữa, đi bằng chuyên cơ mà sợ gì.
_ Không nếu đi như thế thì không vui, em thích đi chung với mọi người như thế mới thích.
_ Liệu ba mẹ có cho em đi như thế không? Chắc không được đâu.
_ Em nói là sẽ được mà, các anh đừng lo.
_ Ừm ba mẹ chìu em như thế mà, chắc sẽ cho thôi.
_ Mà Joon Won cũng đang ở bên đó đấy.
_ Em biết mà, anh ấy đã gọi điện cho em.
_ Ừ em qua đó hãy ghé thăm cậu ấy luôn và cho bọn anh gửi lời thăm với.
_ Vâng.
_ Chà bây giờ phải nâng ly chúc mừng cho Jin Woo của chúng ta chứ nhỉ?
_ Được nâng ly nào anh em.
_ Cạn ly.
Nhóm bạn "những kẻ nghịch ngợm" này mỗi người mỗi cảnh, mỗi người một quan niệm và ước mơ riêng, song đa phần họ đều xuất thân ở cô nhi viện, chỉ có Jin Woo và Joon Won là còn cha mẹ mà thôi. In Ha cũng còn cha và chú, song họ suốt ngày bị bắt giam vì tội cờ gian bạc lận nên cũng có thể xem như anh là một đứa trẻ mồ côi, thứ duy nhất anh có được là một khả năng chơi bài thiên bẩm, còn lại đó là sự tín nhiệm và lòng tin của bạn bè, ngoài ra anh không có gì trong tay, học thức cũng không, tiền bạc cũng không, chỉ có ý chí và lòng quyết tâm và trên tất cả là lòng nhân hậu, chung thủy và hết lòng vì bạn bè.
Còn những thành viên còn lại hầu như không biết gì về cha mẹ của mình, họ gặp nhau trong viện mồ côi và kết thành nhóm bạn thân. Khi ra đời, họ mới quen được Jin Woo và Joon Won, hai thành viên duy nhất còn có gia đình.
Trong số các bạn của mình, người mà Jin Woo kính trọng nhất là In Ha, đối với anh In Ha giống như thần tượng vậy, anh rất kính trọng và luôn san sẻ mọi điều với In Ha, như một người anh trai thứ hai của mình sau người anh ruột. Và Jin Woo cũng rất tích cực trong việc tác thành cho tình yêu của In Ha với cô bé ở viện mồ côi Moon Soo Yoen, anh là người đã luôn động viê In Ha sống chân thật với tình cảm của mình. Nhưng có điều Jin Woo không ngờ đến là việc anh làm đã một phần gây nỗi bất hạnh cho In Ha và Soo Yoen...
Sau khi tàn tiệc mọi người cùng ra về, họ khóac vai nhau đi trên con đường rợp lá vàng, hát hò cười nói với nhau thật rôm rả. Ki Joo (Jo Yoen Woo) cười tươi và hỏi Jin Woo:
_ Cậu bé này sau khi kết thúc việc du học em có định định cư tại Hà Quốc này không thế?
_ Tất nhiên là phải sống ở đây chứ ạ, nhà của em, gia đình và bạn bè của em đều ở đây cả mà, phải về chứ.
_ Đúng đấy không đâu bằng quê hương cả.
_ Anh Ki Joo, em cũng chờ anh đạt thành tích trong nhiệm vụ mới đó nha. (Thật ra Ki Joo là một cảnh sát hình sự, và trong suốt quá trình học của anh, Jin Woo đã giúp đỡ rất nhiều, từ tiền học phí đến tiền nhà trọ, đến sinh họat phí...)
_ Tất nhiên rồi anh trai của anh là người giỏi nhất mà._ Jang Soo nói. (Jang Soo là em trai của Ki Joo, anh làm việc trong quầy bài của tập đòan Royal, lớn hơn Jin Woo 2 tuổi, anh là người rất chăm chỉ và chịu khó học hỏi nên được mọi người gọi là "bác học").
_ Cái đó em biết rồi anh không cần phải nói đâu "bác học"._ Jin Woo cười nói.
_ Mọi người yên tâm, anh sẽ cố gắng để đạt được thành tích và thăng chức để không phụ lòng mọi người.
Suk Joon (Huh Joon Ho_một trong những người bạn nối khố của In Ha) nói:
_ Chà có thật không thế? Nghi ngờ quá.
_ Sao lại thế?
_ Sợ không thăng mà lại hạ ấy chứ.
_ Cái gì cậu dám trù tớ à. Cho cậu chết này._ Nói rồi hai anh chàng rượt nhau chạy, cười nói la hét.
Họ đi xa dần, nhưng tiếng cười vẫn không ngớt, tiếng nói cười vẫn văng vẳng vang lên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét