Las Vegas --- Khởi đầu của ước mơSoo Il và Joon Hee không còn làm việc ở sòng bài chuyên dụng nữa, mà được đưa đến lớp đào tạo riêng dành cho các quản bài. Tại đây, cả Soo Il và Joon Hee đều phải trải qua lớp huấn luyện khắc khe còn hơn cả lúc 2 người làm việc trong sòng bạc. Một người với tên gọi "Thần chết" là hướng dẫn và được xem là người truyền nghề cho cả 2. Ông ta có một gương mặt sắc máu đến đáng sợ, và dường như không bao giờ nở một nụ cười. Và điều đáng kinh ngạc ông ta lại là một người Hàn Quốc.
Ngày đầu tiên cú chạm trán không mấy vui vẻ giữa các cô học trò và người thầy khó tính. Thông thường ai cũng biết, "Thần chết" không bao giờ chấp nhận một thái độ lơ là hay bất cẩn của người học việc, và dĩ nhiên người học việc mãi mãi sẽ là người học việc, không được thay đổi thứ bậc, một quan điểm rất chi là lạ lùng, nhưng có vẻ như ông ta rất được tôn trọng tại Paris, người ta xem ông ta như bậc thầy của công nghiệp Casino
Cuộc chạm trán đáng nhớ ấy để lại trong Soo Il và Joon Hee nhiều điều khó hiểu. Buổi sáng hôm ấy, khi chủ nhiệm John Chase giới thiệu Soo Il và Joon Hee cho người được mệnh danh là Thần chết kia, ông ta không nói gì, cũng chẳng hỏi han lấy một câu, quay lưng bỏ đi mà chẳng bảo ai một tiếng. Chủ nhiệm John quay lại mỉm cười:
_ Các cô hãy đi theo ông ta, ông ta tuy thế nhưng lại là người rất tài năng, ông ta sẽ là người thầy hữu ích cho các cô, được học hỏi từ ông ta là điều may mắn đấy.
Joon Hee và Soo Il nhìn nhau "Có thật sự là may mắn hay không?", cả hai cùng suy nghĩ. Nhưng dù thế nào đây cũng là cơ hội để họ có thể tích lũy được kinh nghiệm, bởi có khó khăn nào mà họ chưa từng vượt qua.
Cả 2 đi theo "Thần chết" vào căn phòng casino dành cho khách VIP. Ông ta ra hiệu bảo 2 người ngồi xuống, sau đó ông ta hỏi một câu bằng tiếng Anh, hàm nghĩa các cô đã chơi bài được bao lâu rồi. Joon Hee nhanh miệng trả lời ngay: "Chúng tôi đã theo học việc ở sòng bài Paris được 3 năm rồi." "Thần chết chẳng nói chẳng rằng, nhưng ông ta nhìn qua Soo Il. vì cô chẳng nói tiếng nào, mà chỉ nhìn chằm chằm vào ông. Ông ta có vẻ khó chịu ngay, Joon Hee thúc vào vai Soo Il nhưng cô vẫn ngồi im nhìn "Thần chết" như thế. Sau một hồi ông ta cất tiếng hỏi, vẫn bằng tiếng Anh
_ Cô làm sao thế, chẳng lẽ mặt tôi dính gì à?
_ Không phải thế. Soo Il đáp lại.
_ Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi. Tôi hỏi cô theo học ngành này bao lâu rồi.
_ Tôi nghĩ tôi không nên trả lời cho ông. Soo Il đáp trả bằng giọng thiếu tôn kính.
_ Soo Il. Joon Hee gọi thầm Soo Il. Cậu làm sao vậy?
_ Vì sao, cô không trả lời câu hỏi của tôi.
_ Tôi nghĩ ở đây chỉ có 3 chúng ta.
_ Thì sao?
_ Vậy mà ông lại nói tiếng Anh với hai người đồng hương của mình, tôi nghĩ tôi không phải cần trả lời câu hỏi của ông, một người đã quên mất đi tiếng mẹ đẻ của mình, tôi nghĩ người đó không xứng đáng để nghe câu trả lời của tôi.
_ Soo Il à. Joon Hee sửng sốt trước câu trả lời của Soo Il.
"Thần chết" cũng sửng sốt trước câu trả lời thẳng thắn của Soo Il, nhưng ông ta nhanh che giấu sắc mặt của mình, và nói với Soo Il:
_ Cô nghĩ tôi quên hết tiếng Hàn Quốc, tôi đến Mỹ từ khi còn nhỏ, làm sao có thể nói tiếng Hàn.
_ Ông lại không thành thật, bởi theo những gì tôi biết, ông là người Hàn Quốc, di dân sang Mỹ được hơn 10 năm. Tên thật của ông là Nam Kwan Ho, sinh năm 1961, tốt nghiệp khoa Luật trường Đại học Seoul, chẳng lẽ một thời gian ngắn như thế ông lại có thể quên tiếng mẹ đẻ của mình sao? Thật nực cười.
Joon Hee vô cùng ngạc nhiên trước những thông tin mà Soo Il đã biết về "Thần chết", cô nhìn Soo Il như chưa bao giờ cô quen biết Soo Il vậy. Riêng Thần chết ông ta lại cảm thấy vừa ngạc nhiên và có phần khâm phục cô gái đặc biệt này, và giờ ông ta chấp nhận dùng tiếng Hàn để nói chuyện với 2 cô gái.
_ Đúng vậy những gì cô biết về tôi quả không sai. Tôi là Nam Kwan Ho, từ bây giờ tôi sẽ là người hướng dẫn cho 2 cô
Cả 2 đứng dạy bắt tay thầy của mình, và bây giờ họ mới chính thức giới thiệu tên:
_ Tên tôi là Lee Soo Il, xin được ngài chỉ giáo.
_ Còn tôi là Kang Joon Hee, rất vui được học hỏi từ ngài.
Cái bắt tay vào giấy phút ấy của họ, chính là một sự nối kết mới, giữa những con người có cùng mục đích ước mơ, và từ đó giữa họ đã hình thành nên một tình đồng nghiệp quý giá.
Khi ra về, Joon Hee chạy theo và hỏi Soo Il:
_ Này làm thế nào mà cậu biết rõ về ông ta thế?
_ Mình chỉ có một chút điều tra thôi.
_ Theo như những người ở đây, chẳng mấy ai biết nhiều về ông ta đâu, cậu làm sao mà lại biết được hết như thế.
_ Tớ cũng chỉ biết bề ngoài là thế thôi, thực sự bên trong thế nào tớ cũng chưa hiểu mà.
_ Cậu làm tớ ngạc nhiên quá đấy.
Soo Il vội khoác tay Joon Hee:
_Thôi nào, chúng ta về thôi, bây giờ có lẽ anh Soo Won đã về nhà rồi, tối nay cậu đến nhà chúng tớ ăn cơm nhé.
_ Được thôi.
Cả hai khoác tay nhau, vừa đi vừa cười nói vui vẻ.
Đứng từ trên cao, quản lý Nam vẫn âm thầm theo dõi họ.
=======================================================
Seoul vào một ngày mùa thu dịu mát, ánh nắng của buổi hòang hôn nhẹ nhàng lăn những ngón tay mát rượi lên vạn vật chung quanh. Một ngày như mọi ngày, con đường tập nập người qua lại, không khí sôi động vốn là điều quen thuộc của cái thành phố này. Những con người tấp nập với công việc của họ, nên dường như cảnh vật cũng sống cùgn nhịp sống ấy, mùa thu, nhẽ ra sẽ man mác buồn, nhưng trước cái ồn ã của con người, thì mùa thu cũng trở nên rộn rã.
Soo Il đang đứng trầm ngâm bên khung cửa sổ phòng làm việc của cô. Mỗi ngày cứ khi hòang hôn sắp buông xuống thì Soo Il lại muốn đứng ở một góc nào đó để ngắm nhìn mọi vật chung quanh mình. Cô thích đứng cạnh cửa sổ để nhìn ra đường phố, cảm nhận hết sự ồn ã nào nhiệt của một ngày, cảm nhận hết cái không khí vội vã tập nập của mọi người sau một ngày làm việc vất vả. Dường như trong giây phút ấy, con người trở nên rất thật với bản thân mình. Một tiếng gõ cửa làm ngăn lại dòng suy nghĩ của Soo Il:
_ Ai đó?
_ Thưa Trưởng phòng, là tôi Kwan Ho đây ạ.
_ Vâng mời vào.
Soo Il quay lại ngồi xuống ghế bàn làm việc, quản lý Nam bước vào, trên tay cầm một tập hồ sơ, tiến lại gần cô:
_Thưa Trưởng phòng, hồ sơ mà cô nhờ tôi giải quyết đã hòan thành, bây giờ chỉ cần chữ ký của cô nữa thì mọi công việc xem như hòan tất.
_ Thế à? Tốt quá, ông hãy đưa tôi xem.
Soo Il lật hồ sơ ra xem xét lại, xong cô mỉm cười mãn nguyện:
_ Đúng là mọi việc mà có quản lý Nam thì có khó cũng thành dễ, thật cảm ơn ông quá.
_ Ồ quá khen tôi rồi. Tôi chỉ làm đúng theo chỉ thị của Trưởng phòng thôi mà.
_ Đó là nhờ năng lực của ông mà, từ lần đầu gặp ông tôi đã hiểu ông là người thực lực và đáng tin cậy nhất.
_ Còn tôi, lần đầu tiên nghe Trưởng phòng cho một bài học về lòng tự hào dân tộc, tự hào về tiếng mẹ đẻ, thì tôi đã nhận ra ngay rằng, cô là một người có một tố chất khác thường, và chắc chắn là sẽ có một ngày cô sẽ làm thành việc lớn.
_ Đó là nhờ có ông đã dạy dỗ tôi, đào luyện và cho tôi những bài học kinh nghiệm quý giá mà tôi mới có được ngày hôm nay đấy chứ. Cảm ơn ông, quản lý Nam.
_ Điều đó là niềm vinh dự của tôi mà, thưa trưởng phòng.
_ Được rồi, bây giờ ông hãy đem tập hồ sơ này qua cho Đại diện Suh ký, đây sẽ là tập hồ sơ lưu trữ về kế họach của chúng ta về sau đấy.
_ Vâng tôi biết rồi thưa Trưởng phòng. Tôi xin phép ra ngòai trước.
_ Vâng ông đi đi.
Quản lý Nam ra khỏi cửa, Soo Il nhìn theo với ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và biết ơn, người thầy đã cho cô những kinh nghiệm quý giá, và hết lòng giúp đỡ cô trong suốt từng ấy năm. Cuộc gặp gỡ ấy đã cho cô nhiều may mắn, khi bên cô đã có một cộng sự hết sức đắc lực như vậy, quả thật với Soo Il, điều đó vô cùng hạnh phúc.
Soo Il lại đứng dậy và bước đến gần cửa sổ, cô lại tiếp tục nhìn ra ngòai, giờ đây thành phố đã lên đèn rực rỡ, bóng đêm không thể bao trùm tất cả sự sống của con người, ánh đèn sáng lên nguồn hy vọng mới, làm sống lại trong trái tim của Soo Il những cảm xúc mà đã từ lâu nó đã trở thành một phần cuộc sống của cô. "Nếu như có anh ở bên em trong giây phút này, thì với em sẽ chẳng còn gì phải hối tiếc nữa. Anh có thể trở về bên em được không?" Ánh mắt của Soo Il xa xăm lẫn vào dòng đèn như ngọn suối chảy dài vô tận, cũng như tâm hồn của cô, sẽ mãi mãi không ngừng lại những hy vọng nhỏ bé ấy dù năm tháng có trôi qua bao lâu đi chăng nữa...
========================================================================
Câu chuyện lại tiếp nối miên man trong suy nghĩ của Soo Il.
Sau cuộc gặp gỡ đấy, dường như Soo Il không tạo được ấn tượng tốt đẹp với người quản lý mới. Cô trở về nhà sau khi tiễn Joon Hee ra về, khi Joon Hee đến ăn tối cùng hai anh em Soo Il. Lúc này Soo Il mới tỏ vẻ bất an, Soo Won thấy vậy liền hỏi:
_ Em có chuyện gì vậy, suốt cả buối tối nay em chẳng nói năng gì?
_ Không, không có chuyện gì cả đâu, anh đừng lo lắng.
_ Em đừng giấu anh, nhìn em là anh biết em hẳn có chuyện không vui, nói đi biết đâu anh lại giúp được em. Sao thế, cuộc gặp gỡ với người quản lý không thuận lợi à?
_ Không phải thế, mà chuỵên này có nói anh cũng chẳng giúp gì được, em sẽ tự giải quyết được, anh đừng lo, rồi sẽ ổn thôi.
Soo Il bước về phòng, cô vừa cảm thấy nặng nề, nhưng một phần lại thấy mình chẳng làm gì sai, Soo Il tự an ủi: "Mình không làm gì sai thì việc gì phải bận tâm, ông quản lý đó đúng là có vấn đề, nếu không ông ta đã không xử sự như vậy. Mình cảm thấy không có gì đáng phải lo lắng cả." Và cuối cùng, Soo Il quyết định quên đi chuyện ban sáng bằng một giấc ngủ thật ngon, như thế khi thức dậy vào sáng mai cô sẽ cảm thấy khá hơn...
Soo Il chìm vào giấc ngủ, một giấc mơ chập chờn trong tiềm thức của cô, một giấc mơ từ rất lâu, lâu lắm, ngày cô còn bé thơ. Trong cơn mơ ấy, Soo Il thấy mình đang tung tăng chạy nhảy trên bãi cỏ của sân golf, nơi cha cô thường đưa anh em cô đến để giải trí và cũng là để thiết lập các mối quan hệ của ông. Giấc mơ thật gần, giữa đồng cỏ bát ngát, một cơn gió nhẹ thỏang qua mát rượi, khiến Soo Il cảm thấy sảng khóai vô cùng. Những bông hoa bồ công anh bay lượn trong gío, lung linh như những hạt tuyết đầu mùa, phảng phất hòa lẫn trong tiếng cười trong trẻo của cô bé Soo Il đang chạy men theo thảm cỏ. Chiếc váy đỏ chập chờn, lúc ẩn lúc hiện, nhẹ nhàng như một cánh hoa hồng tung bay trong gió. Bất chợt chiếc váy đỏ đó dừng lại giữa khỏang không, cô bé lặng nhìn cánh diều rực rỡ bay lên không trung, cánh diều đẹp đến nỗi cô mải mê nhìn mà quên mất mọi vật xung quanh. Thế rồi vang lên tiếng cười nứt nẻ khiến cô giật mình tìm kiếm, một cậu bé chạy ùa ra từ phía hàng cây, trên tay đang cầm lấy sợi dây của con diều kia, cậu chạy thật nhanh ra phía cánh đồng cỏ để con diều có thể vươn cao hơn. Vừa chạy cậu bé vừa tươi cười hạnh phúc, tiếng cười vang vọng, trong trẻo như tiếng suối đầu nguồn. Nụ cười rạng rỡ ấy khiến Soo Il sững sờ, ngây ngất, cô bé chưa bao giờ nhìn thấy một nụ cười nào đẹp đến thế, hạnh phúc, và rực sáng đến thế. Nụ cười đã đi vào cuộc đời của cô, bước vào trái tim của cô bé Lee Soo Il bé nhỏ, và đã trở thành ước mơ, khát vọng và mục đích sống của cô bé ấy.


Soo Il khẽ đưa bàn tay của mình để nắm lấy hình ảnh ấy, và mỉm cười hạnh phúc, niềm hạnh phúc mà bấy lâu nay cô vẫn hằng ao ước có được. Và sẽ có một ngày, cô sẽ tìm thấy lại cái cảm giác ấy, cái cảm giác khi lần đầu tiên cô được ngắm nhìn cánh diều rực rỡ bay trên không trung, cánh diều đã cho cô gặp được mối duyên định mệnh của đời mình, sẽ có ngày như thế, và khi ấy, cô sẽ không để vuột mất nó như ngọn gió thoảng qua cuộc đời, bởi vì chắc chắn, cô sẽ níu giữ lấy nó, mãi mãi...
=======================================================================
Joon Hee cũng đã về đến nhà, nhưng dường như không có ai, chỉ có Joon Hee mà thôi. Cô mở cửa bước vào, bật hết tất cả đèn lên khiến căn phòng sáng rực. Mở tủ lạnh lấy nước uống, Joon Hee cảm thấy uể ỏai sau một ngày căng thẳng, tuy nhiên cô vẫn lên kế họach cho ngày mai, kế hoạch mới là phải chinh phục được "Thần chết" ấy. Joon Hee cầm lấy ly nước và đến gần cửa sổ, cô mở tung cửa ra, một làn gió mát lạnh lùa vào, Joon Hee nhắm mắt lại tận hưởng hết cái không khí trong lành ấy. Điều khiến cô bận tâm lo nghĩ, không phải là phải chinh phục người quản lý khó tính, cũng không phải áp lực từ việc tập huấn, mà chính là vì Soo Il. Đúng vậy từ lâu, Joon Hee đã luôn cảm thấy giữa cô và Soo Il có một mối duyên nợ không bao giờ dứt được, nhất là trong công việc, dường như điều gì cô mong muốn đạt được, cũng chính là tham vọng của Soo Il, điều đó khiến cô cảm thấy thật sự không thoải mái, dù cô và Soo Il là bạn của nhau từ khi 2 người còn ở Hàn Quốc.
Cái suy nghĩ đó đeo bám Joon Hee, khiến cô luôn phái tìm bằng mọi cách để vượt qua Soo Il. Nhưng chưa bao giờ cô thành công cả.
Reeeennnnnnnnnggggggggggg!!!!!!!!!!
Tiếng chuông điện thọai vang lên, cắt ngang suy nghĩ của Joon Hee. Cô quay vào và bắt máy lên, giọng nói của một người đàn ông vang lên:
_ Thưa cô chủ, là tôi đây ạ.
_ Ồ có chuyện gì thế?
_ Tôi có tin tức mới về người mà cô cần gặp ạ.
_ Tin tức mới, anh nói vậy là có ý gì?
_ Vâng, theo như những gì tôi tìm hiểu, người ấy sẽ đáp chuyến bay đến Califonia vào lúc 3 giờ chiều ngày thứ tư tuần sau, trên chuyến RB20 từ Hàn Quốc sang California.
_ Sao cơ? Anh nói, người,..., người ấy sắp sang Mỹ sao? Joon Hee sững sờ, ánh mắt hốt hỏang.
_ Vâng ạ, đây là thông tin chính xác thưa cô chủ.
_ Khoan, khoan, hãy đọc lại cho tôi biết chuyến bay của anh ấy, nhanh lên
_ Vâng, chuyến bay RB20 từ Hàn Quốc sang California, lúc 3 giờ chiều.
_ RB 20, 3 giờ... Nhưng anh có biết tại sao anh ấy lại sang đây không?
_ Vâng, cậu ấy sang đấy, và sẽ đáp chuyến bay sang Las Vegas vào trưa hôm sau để thăm chị gái của mình.
_ Thế ư? Anh ấy sẽ sang Las Vegas, thật chứ?
_ Vâng ạ.
_ Được rồi, cảm ơn anh, nếu có gì tôi sẽ gọi điện sau.
Joon Hee buông máy xuống, ánh mắt của cô lẫn lộn bao nhiêu cảm xúc, ngạc nhiên, hạnh phúc, vui buồn, xúc động. Cô mỉm cười, gương mặt rạng ngời hơn bao giờ hết, Joon Hee nhìn vào mảnh giấy ghi chuyến bay, nước mắt cô bỗng tuôn ra, không kìm chế được:
_ Có thật là, có thật là, anh sắp sang không? Có thật như thế không?
Joon Hee nhắm mắt lại, cô nửa tin nửa không dám tin vào những gì mình nghe thấy. Nếu thật sự như thế, nếu thật như vậy, thì cô sắp được gặp lại người con trai ấy, thật sự như thế sao? Không thể tin được! Không!............