Mỗi ngày trôi qua, có điều gì đọng lại trong chúng ta
có lẽ đó là cảm giác được yêu thương, tức giận, hay mong mỏi một ai đó chăng?
nói chung mỗi buổi sáng thức dậy, ta luôn nghĩ duy nhất một điều ngày hôm ấy ta sẽ làm gì
đầu tiên là công việc của chúng ta, rồi ngày hôm đó sẽ ăn gì, mấy giờ sẽ về nhà, về nhà rồi thì làm gì, có phải mang những công việc dang dở về nhà hay ko?
thật tiếc là nếu chúng ta sống và chỉ biết đến một lịch trình đã sắp đặt sẵn như cái máy
chúng ta cảm thấy cuộc sống thật nhàm chán, và cứ như thế chúng ta phải sống, phải hoàn thành những việc đã dự định, và rồi chúng ta sẽ thật sự sẽ trở thành cái máy, và rồi chúng ta sẽ tự nhấn chìm mình với cái suy nghĩ, nếu ko làm thế thì sẽ ko có được cái ăn, cái mặc, những nhu cầu đời thường
chúng ta có cảm thấy tiếc nuối vì mình đã sống như thế ko?
Mỗi ngày qua chúng ta choàng tỉnh, và tự hỏi làm sao mình có thể sống cho đến hôm nay, sau khi đã trải qua hàng đêm với hành mớ công việc căng thẳng tưởng vỡ óc
Mỗi ngày trôi qua, chúng ta giật mình khi thấy rằng, mình vẫn đi làm bình thường, vẫn ăn, vẫn nói chuyện, với làm tất tần tật hàng tá công việc ko người điều khiển
chúng ta trở thành cỗ máy ko dây, được hoạt động bằng một lịch trình sắp sẵn, một sợ dây cót được cài đặt vào bộ não của chúng ta, một con chip điện tử ăn sâu vào máu thịt của chúng ta, và vì thế ta quên mất cuộc sống thật sự cần điều gì
Tại sao chúng ta ko mạnh dạn thay đổi cuộc sống đó, để cuộc sống của chúng ta trở nên ý nghĩa hơn?
Thay đổi chính từ bản thân của chúng ta, thay đổi chính từ suy nghĩ của chúng ta, hãy tạo ra một cuộc sống của chính chúng ta.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét